Kiss an angel – Chương 7.3

Những tiếng nói đánh thức Daisy. Cô nhấc đầu khỏi đầu gối và nhận ra mình đã ngủ gật khi ngồi trên đất, trước chuồng của Sinjun. Cô duỗi người, nhớ về nỗi đau cô cảm nhận được và cảm giác gắn bó kỳ lạ với con hổ. Thật quái lạ. Chắc là cô nằm mơ, nhưng mọi thứ dường như rất thật.

Cô nhìn vào chuồng. Đầu Sinjun ngẩng lên, tai nó hếch lên để lộ những đốm trắng. Cô nhìn theo ánh mắt của nó và thấy Alex đang hùng hổ bước tới chỗ cô, cùng với Sheba và Heather theo sau. Cô từ từ đứng dậy.

“Nó đâu rồi?” Sheba gặng hỏi.

“Tôi sẽ lo vụ này”, Alex ngắt lời.

Daisy sợ hãi khi thấy vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị trên mặt anh. Sinjun bắt đầu bước đi không ngừng trong chuồng. “Lo cái gì cơ? Có chuyện gì vậy?”

Sheba nhìn cô đầy khinh miệt. “Đừng tốn công chơi trò vô tội. Chúng tôi đều biết cô đã lấy tiền, giao nó ra đây. Hay cô đã giấu nó ở chỗ khác rồi”.

Sinjun gầm gừ.

“Tôi không giấu gì cả. Mấy người đang nói gì thế?”

Alex chuyển cuộn roi từ tay này sang tay kia. “Hai trăm đô trong ngăn kéo đã bị mất, Daisy”.

“Không thể nào”.

“Đó là sự thật”.

“Em không có lấy”.

“Chuyện đó còn phải xem đã”.

Cô không thể tin nổi chuyện này. “Em không phải người duy nhất làm ở đó. Có lẽ Pete thấy gì đó. Ông ấy làm thay khi em đi thử đồ”.

Sheba bước lại gần. “Cô quên là tôi đã qua đó kiểm tra ngăn kéo tiền ngay sau khi cô quay lại làm sao. Mọi thứ đều đâu vào đó. Hai trăm đô ngay sau đó đã biến mất”.

“Không thể nào. Tôi lúc nào cũng ở đó. Nó không thể biến mất được”.

“Tôi sẽ lục soát cô ta, Alex. Có lẽ nó vẫn ở trên người cô ta”.

Alex không hề cao giọng, nhưng giọng điệu ra lệnh không thể lẫn vào đâu. “Chị sẽ không đụng vào cô ấy”.

“Chuyện gì với cậu vậy?” Sheba kêu lên. “Từ lúc nào cậu bắt đầu để não trong cái vòi của mình thế hả?”

“Không nói thêm”. Anh quay sang Heather, người đang tham gia vào cuộc tranh cãi. “Đi đi cưng. Sáng mai chuyện sẽ được giải quyết xong xuôi”.

Heather miễn cưỡng bỏ đi, nhưng Daisy nhận ra những người khác bắt đầu tụ lại. Neeco Martin, người huấn luyện voi, bước tới với Jack Daily, và Brady lại gần với một cô nàng tạo dáng.

Alex cũng nhận ra họ đang thu hút đám đông, anh quay sang Daisy. “Nếu em giao tiền ra bây giờ, tôi có thể giữ chuyện này khỏi mấy tay xấu tính hơn”.

“Em không có nó”.

“Vậy tôi sẽ phải tìm nó, và tôi sẽ bắt đầu với việc lục soát em”.

“Không!”

Anh túm lấy tay cô, Sinjun gầm lên một tiếng lớn khi Alex bắt đầu lôi cô đi về nhà kéo của họ. Sheba bước ngay bên trái Alex, ra hiệu cô ta sẽ đi cùng.

Qua khóe mắt, Daisy thấy vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc của những người khác, chính những người đã vây quanh cái bánh cưới đêm hôm trước.. Jill đã ở đó, nhưng lần này cô từ chối nhìn vào mắt Daisy. Madeline quay mặt đi, còn Brady Pepper nhìn cô chằm chằm.

Ngón tay của Alex bấu vào da thịt cô, cô cảm thấy bị phản bội từ tận sâu trong tâm hồn. “Đừng để chuyện này đi xa hơn. Anh biết em không bao giờ ăn cắp”.

“Thực tế là tôi không biết em thuộc loại nào”. Họ tới nhà kéo, anh vòng qua cô để mở cửa bằng tay cầm cuộn roi. “Vào trong”.

“Sao anh có thể làm vậy?”

“Đó là việc của tôi”. Anh đẩy cô bước lên phía trước.

Sheba theo họ vào nhà kéo. “Nếu cô vô tội, cô cần gì phải lo, đúng chứ?”

“Tôi vô tội!”

Anh ném cái roi lên ghế. “Thế thì em sẽ không phiền nếu tôi kiểm tra em”.

Mắt cô đảo qua người này tới người kia, và cái mục đích lạnh lùng cô thấy trong mắt họ khiến cô phát ốm. Dù câu chuyện quá khứ của họ là gì, giờ đây cả hai đều đang hợp lực chống lại cô.

Anh bước tới gần, cô lùi lại sau quầy bếp, nơi chỉ mới vài giờ trước anh đã hôn cô đầy đam mê. “Em sẽ không để anh làm thế”, cô tuyệt vọng nói. “Chúng ta đã thề, Alex. Đừng quay lưng với nó”. Cô biết cô đang khiến bản thân mình nhìn tội lỗi hơn trong mắt anh, nhưng hôn nhân được xây dựng trên niềm tin, nếu anh hủy hoại nó, họ sẽ không có cơ hội.

“Hãy làm cho xong chuyện này”.

Cô men dọc theo quầy bếp. “Em không thể để anh chạm vào em. Hãy tin lời em! Em không trộm số tiền đó! Em chưa từng ăn cắp thứ gì trong đời!”

“Thôi đi, Daisy. Em đang khiến bản thân trông tệ hơn đấy”.

Cô thấy anh sẽ không từ bỏ. Với mục đích khiến cô sợ hãi, anh đẩy cô đứng sát tủ đồ.

Cô điếng người nhìn anh. “Đừng làm thế”, cô thì thầm. “Làm ơn. Em xin anh đấy”.

Trong một khoảnh khắc anh bị đóng băng. Rồi tay anh khum lấy hai bên người cô. Trong khi Sheba quan sát, anh lướt tay xuống eo và hông cô, rồi chuyển lên bụng, lưng và bộ ngực anh đã ôm rất dịu dàng mấy giờ trước. Cô nhắm mắt lại trong nỗi khiếp sợ khi anh trượt tay xuống giữa hai chân cô.

“Lẽ ra anh phải tin em”, cô thì thào khi anh xong việc.

Anh bước đi, mắt anh đầy băn khoăn. “Nếu nó không ở trên người em, sao em lại chiến đấu với tôi?”

“Vì em muốn anh tin em. Em không phải kẻ trộm”.

Họ khóa mắt vào nhau. Anh sắp sửa nói gì đó thì Sheba nhảy vào.

“Cô ta có dư thời gian để phi tang chỗ tiền đó. Sao cậu không soát căn nhà còn tôi sẽ tìm trong xe tải của cậu?”

Alex gật đầu, và Sheba bỏ đi. Răng của Daisy bắt đầu va lập cập dù đêm nay trời nóng. Nó nói lên một điều về mối quan hệ giữa Alex và Sheba tằng ít nhất trong chuyện này, họ tin tưởng lẫn nhau. Tuy nhiên chẳng ai tin cô.

Daisy đổ sụp xuống đi-văng và vỗ tay vào hai bên má để giữ bản thân khỏi run rẩy. Cô không để ý lúc Alex tới tủ đồ lật tung đồ của cô lên. Cảm giác không thể tránh khỏi đã đến với cô. Cô không thể nhớ cảm giác được kiểm soát cuộc sống của mình nữa. Có lẽ cô chưa từng có. Trước tiên cô tuân mệnh mẹ, rồi lại đến lệnh cha. Giờ người chồng mới nguy hiểm này lại kiểm soát đời cô.

Tiếng sột soạt bị thay thế bởi sự im lặng nặng nề. Cô liếc nhìn hoa văn cũ nát trên tấm thảm. “Anh tìm thấy tiền rồi đúng không?”

“Dưới đáy vali của em, ngay chỗ em đã giấu nó”.

Cô ngước lên, thấy cái túi nằm mở toang dưới chân anh. Một đống hóa đơn nhỏ nằm trong tay anh. “Có người đã đặt nó ở đó. Em không giấu”.

Anh nhét tiền vào trong túi. “Thôi giở trò đi. Em lại về ngõ cụt rồi. Ít nhất hãy can đảm nói thật và đối mặt với hậu quả”.

“Em không ăn trộm tiền. Có người muốn đổ tội cho em”. Daisy thấy rõ là Sheba đứng sau chuyện này. Hẳn là Alex thấy được điều đó. “Em không làm! Anh phải tin em!”

Lời cầu xin của cô chết lặng trên môi khi cô thấy quai hàm anh cứng lại và nhận ra mình chẳng thể làm gì để thay đổi ý kiến của anh. Cô nhẫn nhục nói “Em sẽ ngừng bào chữa. Em đã nói sự thực và em không thể làm gì thêm nữa”.

Anh bước lại cái ghế đối diện cô rồi ngồi xuống. Anh nhìn mệt mỏi nhưng không mệt mỏi như cô lúc này. “Anh sẽ gọi cảnh sát?”

“Chúng tôi tự giải quyết vấn đề của mình”.

“Và anh là thẩm phán và bồi thẩm đoàn”.

“Đó là cách nó hoạt động”.

Một rạp xiếc đúng ra phải là nơi màu nhiệm, nhưng tất cả những gì cô thấy là sự tức giận và lòng nghi ngờ. Cô nhìn anh, cố hiểu thấu vẻ ngoài khó đoán mà anh trưng ra. “Nếu anh mắc lỗi thì sao?”

“Không hề. Tôi không để nó xảy ra”.

Cô cảm nhận được giọng điệu hiển nhiên về dự đoán lạnh lùng đó của anh. Sự kiêu ngạo đó là lời vẫy gọi chắc chắn của một thảm họa. Cô như mắc nghẹn ở cổ họng. Cô đã nói sẽ không bào chữa nữa, nhưng những cảm xúc náo động cứ lôi kéo cô. Cô nuốt khan, nhìn chằm chằm vào cái rèm cửa xấu xí, xộc xệch che phủ cửa sổ phía sau anh. “Em không lấy hai trăm đô đó, Alex”.

Anh đứng dậy, bước về phía cửa. “Mai chúng ta sẽ xử lý hậu quả. Đừng thử bỏ trốn khỏi nhà kéo. Tôi hứa sẽ tìm ra em nếu em làm thế”.

Cô nghe được vẻ lạnh lùng trong giọng anh và tự hỏi anh sẽ đưa ra hình phạt nào. Nó có thể sẽ khắc nghiệt, cô không nghi ngờ gì về điều này.

Anh mở cửa, bước vào màn đêm. Cô nghe thấy tiềng gầm của con hổ và rùng mình.

8 thoughts on “Kiss an angel – Chương 7.3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s