Mặt nạ hoàn hảo chương 7.1

Elissande đã thừa kế vài món đồ từ cha mẹ mình: một bộ lược bạc của mẹ, một chai nước hoa do Parfumerie Guerlain pha chế đặc biệt dành riêng cho Charlotte Edgerton, chổi cạo râu của cha, một tập thư buộc bằng dải ruy băng màu tím hoa cà, và bức tranh sơn dầu nhỏ vẽ một cô gái khỏa thân.

Cô chắc rằng ngài Frederick sẽ cảm kích khi nhìn thấy bức tranh. Cô đã không cho anh xem bức tranh này vì một lý do rất quan trọng. Cô sợ rằng người mẫu trong tranh là mẹ cô, và người ta đơn giản là không thể để một quý ông nhìn mẹ mình trong một tình trạng phơi bày như thế.

Nhưng bây giờ cô đang quăng tất cả ngần ngại vào trong gió.

“Chúa tôi, nhưng nó là một tác phẩm của Delacroix!” ngài Frederick thốt lên.

Cô không quen thuộc với cái tên đó: cuốn sách viết về nghệ thuật hội họa trong thư viện đã từng có trong nhà này chỉ nói về những tác phẩm nghệ thuật cổ điển và Phục Hưng. Nhung dựa theo biểu hiện vui sướng và trân trọng của ngài Frederick, một tác phẩm của Delacroix không phải là thứ bị khinh bỉ.

“Ngài thật sự nghĩ thế sao, ngài Frederick, nó đúng là một tác phẩm của Delacroix?”

“Tôi gần như chắc chắn một trăm phần trăm”. Anh đưa bức tranh đến gần mắt hơn nữa. “Chữ ký, phong cách, cách sử dụng màu sắc, tôi sẽ sốc nếu nó không phải là của Delacroix”.

Sự nồng nhiệt của anh lan sang cô. Nó hẳn là một dấu hiệu từ thiên đường. Làm thế nào mà chiếc hộp quý giá của cô, không chứa đồ vật gì có giá trị, ngoại trừ giá trị tình cảm, lại đang tỏ ra hữu ích đến mức giật mình như vậy?

“Nó thật tuyệt vời”, ngài Frederick lẩm bẩm với vẻ mê mẩn.

Cô nhìn anh chằm chằm, cũng mê mẩn như thế bởi sự may mắn bất ngờ của mình.

“Làm thế nào cô có được một bức tranh của Delacroix?” Ngài Frederick hỏi.

“Tôi hoàn toàn không biết. Tôi nghĩ chắc hẳn cha tôi đã mua nó. Ông sống ở Paris vào đầu những năm 70”.

“Tôi không nghĩ thế”, ngài Vere đùa cợt.

Quý bà Kingsley phải viết thư. Quý bà Avery và cá quý cô trẻ đã đi đến Ellesmere. Hầu hết các quý ông đã đi săn bắn những con gà gô còn lại của dinh thự Woodley. Ngài Frederick đã từ chối với lý do là không thích quấy nhiễu những con chim tội nghiệp. Ngài Vere, người vốn đã tuyên bố là sẽ đi, sau đó lại đổi ý định để ở lại với em trai mình trước sự tức tối phải kìm nén của Elissande.

Kết quả là, anh ta ngồi chơi bài ở phía bên kia phòng khách suốt buổi sáng. Elissande nỗ lực hết sức để phớt lờ sự hiện diện của anh ta, nhưng bây giờ cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc quay đầu về phía anh ta. Anh ta không ngẩng lên từ những lá bài đang bày ra, và đó cũng chẳng phải là một trò chơi bài, chỉ đơn giản là anh ta xếp một hàng bài dài và bây giờ đang lật những lá bài lên một cách ngẫu nhiên.

“Xin thứ lỗi, thưa ngài? Ngài không nghĩ cha tôi sống ở Paris?”

Ồ, tôi chắc chắn là ông ấy có sống ở Paris, nhưng tôi không dám chắc ông ấy có được bức tranh của Delacroix một cách hợp pháp”, ngài Vere thản nhiên nói. “Quý bà Avery nhai nhải bên tai tôi suốt bữa tối hôm qua. Bà ấy nói với tôi rằng ông nội cô là một ngưòi rất yêu nghệ thuật và cha cô đã trộm một vài tác phẩm của ông ấy trước khi bỏ trốn cùng mẹ cô”.

Elissande choáng váng trong một phút. Chú cô đã nói rất nhiểu điều không hay vể cha mẹ cô, nhưng ít nhất ông ta chưa bao giờ buộc tội cha cô ăn trộm.

“Xin đừng nói xấu người đã khuất, thưa ngài”, cỏ nói, giọng sít lại vì phẫn nộ.

“Nói chuyện gì thực sự xảy ra không phải là nói xấu người khác. Hơn nữa, đó là một câu chuyện thú vị, và cả sự thật mẹ cô đã từng là một nhân tình. Cô có biết chuyện bà ấy là nhân tình của chú cô trước khi kết hôn với cha cô không?”

Tất nhiên cô biết điều đó. Chú cô đã chắc chắn rằng cô hiểu rõ về nỗi nhục nhã của cha mẹ mình. Nhưng nói công hai với vẻ bất cần đến hậu quả như ngàỉ Vere là hanh vi xúc phạm tổi tệ nhất.

Lần đẩu tiên, ngài Frederick, đỏ mặt tía tai, phê bình anh trai mìmh. “Penny, thế đủ rồi”.

Vere nhún vai và thu lại những lá bài đế tráo.

Một khoảng im lặng dài và kỳ quặc. Ngài Frederick phá vỡ nó – ngài Frederick đáng mến, rất đáng mến. “Tôi thực xin lỗi”, anh khẽ nói. “Thỉnh thoảng anh trai tôi lẫn lộn các câu chuyện với nhau. Tôi chắc chắn là anh ấy đã sai về gia đình cô”.

“Cảm ơn,” cô lẩm bẩm đầy vẻ biết ơn.

“Không, tôi mới là người nên cám ơn vì cô đã cho tôi cơ hội được thưởng thức một tác phẩm của Delacroix mà tôi không dám mong chờ”. Anh đưa bức tranh lại cho cô. “Niềm vui do cái đẹp như thế này mang đến thật lớn lao”.

“Tôi tìm thấy thứ này giữa những đổ vật của cha tôi tối hôm qua. Chúng tôi có rất nhiều rương đổ của cha tôi.  Có lẽ tôi có thể tìm đuợc vài thứ nữa”.

“Tôi thực lòng muốn được xem những thứ cô có thể tim thấy, cô Edgerton”.

“Cô ấy không mặc gì'”, ngài Vere nói, đột nhiên xuất hiện bên cạnh. Cô không hể nghe thấy tiếng anh ta đứng dậy khỏi ghế.

“Đây là tranh khỏa thân, Penny”, ngài Frederick giải thích.

“À, ừ, anh có thể nhìn thấy rằng cô ấy không mặc gì cả”. Ngài Vere nghiêng lại nhìn gần hơn. “Ngoại trừ một đôi tất trắng, đó”.

Cánh tay anh ta thực sự đã chạm vào tóc cô. Cô đã mong đợi quần áo của anh ta bốc mùi sốt cà chua – anh ta đã gặp một rắc rối với món lá lách bê ở bữa trưa. Nhưng anh ta chỉ có mùi mát mẻ và sạch sẽ.

“Nó là một công trình nghiên cứu về hình dáng phụ nữ. Không phải là dâm dục”, ngài Frederick nói, “Nó không bị cho là dâm dục”.

Kỳ lạ là ngài Frederick đỏ mặt. Nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ điểm tĩnh. “Và cảm ơn lần nữa, cô Edgerton, vì đặc quyển này. Tôi hy vọng cô tìm thấy thêm những báu vật được cất giấu. Tôi nóng lòng được nhìn chúng”.

“Tôi chắc chắn sẽ đưa cho ngài xem ngay bất kỳ thứ gì tôi tìm thấy”, cô nói, mỉm cười và đứng lên. Vẫn còn rất nhiều, rất nhiều việc phải làm.

Ngài Vere nói với theo cô, “Tôi cũng thích xem xem chúng có như bức này không, chỉ đi tất!”

Cô đã không ném một cái bình hoa vào đầu anh ta. Giờ đây cô chắc chắn mình sẽ được phong thánh.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s