Mặt nạ hoàn hảo chương 6.6

Từ trong phòng mình, Vere quan sát cô Edgerton trở về phòng riêng. Sau khi ánh sáng dưới cánh cửa phòng cô biến mất, anh đợi thêm năm phút trước khi bước ra hành lang, gõ một tiếng vào cửa phòng quý bà Kingsley khi đi ngang qua.

Bà Douglas đang ngủ. Anh mở khóa bức tranh và đẩy nó sang một bên. Quý bà Kingsley đến kịp lúc để cầm đèn trong khi anh cạy lại khóa cánh cửa ngoài của ngăn bí mật – anh đã bảo Nye khóa ngăn bí mật trước khi bỏ đi, nếu không bức tranh sẽ không đóng khít lại.

Lần này, anh chỉ mất một phút để mở khóa. Quý bà Kingsley đã đứng gác cho Nye trong khi Vere giữ Elissande ở xa, cô đã có mã số của ổ khóa. Cô quay số và kéo cửa trong ra.

Và việc này thật đáng để mất công.

Bên trong ngăn chứa bí mật là tài liệu chứng minh quá khứ thất bại của Edmund Douglas. Mỏ kim cương là hợp pháp. Nhưng sau gia tài đáng nể tìm thấy ở Nam Phi, những cuộc đầu tư làm ăn tiếp theo nhằm nhân lượng tài sản mới tìm thấy lên đã không có thành công nào mà toàn thất bại nặng nề.

“Ôi Chúa tôi, ông ta là người ưa chuốc khổ vào thân, phải không?” quý bà Kỉngsley kinh ngạc.

Đúng thế và điều này không hợp lý đối với Vere. Tại sao Douglas tìếp tục bám trụ những vụ đầu tư này? Sau năm hoặc bảy lần thất bại, một người đàn ông không phải sẽ nhận ra rằng anh ta đơn giản chỉ là một gã may mắn tìm được một mỏ kim cương và cần dừng việc cố gắng đoạt lại may mắn chớp nhoáng đó hay sao?

“Nếu anh tính tổng thiệt hại, có lẽ ông ta đang nợ nần chồng chất ấy chứ”, quý bà Kingsley phấn khích thì thầm. “Thấy không, ông ta cần tiền. Đó la động cơ chúng ta đang tìm”.

Thứ làm quý bà Kingsley phấn khích hơn nữa là một tập hổ sơ viết bằng mật mã, một loại mật mã phức tạp hơn nhiều so với loại chỉ chuyển đổi vòng quanh những chữ cái.

Nếu cho rằng Edmimd Douglas đã viết lại những bí mật của mình bằng mật mã, thì ông ta thực sự phải viết lách rất thông thạo. Càng biết vể Douglas, Vere càng thấy người đàn ông này không giống với vẻ bề ngoài. Ngôi nhà khiêm tốn, diện mạo thanh lịch, chữ viết tao nhã, không kể đến giọng nói đầy giáo dục, cách nói của cháu gái ỏng ta không hề có dấu hiệu của những bến tàu Liverpool. Một gia tài ở Nam Phi thực sự có thể thay đổi một người đàn ông nhiều đến như thế hay sao?

“Một trăm bảng để khẳng định rằng tất cả chứng cứ chúng ta cần đã ở đây”, quý bà Kingsley nói.

Vere gật đầu. Anh sờ tay xung quanh ô bí mật. Chà, họ vẫn chưa khám phá hết bí mật. Có một đáy giả.

Ngăn dưới đáy giả chỉ chứa một chiêc túi nhỏ có dây rút ở đầu. Vere mong nó chứa đầy kim cương, thay vào đó anh chỉ thấy một món đồ trang sức hoàn chỉnh.

“Cũng bình thường, đúng không?” quý bà Kingsley hòi, sờ nhẹ vào chiếc vòng cổ bằng đá hồng ngọc. “Tôi cho là mọi thu bên trong nhiều nhất cũng chỉ đáng giá một nghìn bảng”.

Hình ảnh cô Edgerton đột nhiên đến với anh, cô Edgerton với cái cổ trống không, cổ tay trống không, và những ngón tay trống không. Anh chưa bao giờ nhận ra điểu này truóc đây, nhưng cô không đeo một món đổ nữ trang nào, kế cả một chiếc trâm cài đầu chạm trổ. Một điều kỳ quặc khác thường đối với cô cháu gái của một ông chủ mò kim cương.

Tuy nhiên, khi anh trả lại chiếc túi vào ngăn bí mật, anh nhận ra rằng anh đã sai lầm. Còn một thứ khác trong ngăn, một chiêc chìa khóa nhỏ xíu, chiều dài ngắn hơn ba xentimét, với rất nhiều khấc dọc xương sống mảnh như một cái tăm.

Quý bà Kingsley đưa chiếc chìa khóa ra trước ánh đèn. “Nếu đây là chìa cho một ổ khóa, thì tôi có thể bẻ đôi cái ổ khóa đó bằng tay không”.

Họ để lại mọỉ thứ ngoại trừ bộ hổ sơ mật mã hóa mà quý bà Kingsley muốn giữ.

“Cô sẽ mang nó đến Luân Đôn vào buổi sáng chứ?” Vere thì thầm, phát lờ giọng nói kiệt sức của mình.

“Tôi không thể để tất cả khách khứa ở lại và bỏ đi trong tám tiếng. Và tốt nhất anh cũng không nên làm thế. Nếu không Douglas dứt khoát sẽ nghi ngờ anh nếu ông ta phát hiện ra nó bị mất trước khi chúng ta có thế trả lại về ngăn bí mật”.

Cô bỏ đi với tập hồ sơ. Vere đóng và khóa ngăn bí mật lại. Khi anh đẩy bức tranh trở lại đúng chỗ và đóng chốt, anh quay lại và chết lặng.

Khi đến kiểm tra dì mình, cô Edgerton chắc chắn đã thêm than vào lò sưởi. Trong ánh lửa, bà Douglas đang nằm mở to mắt, và nhì trừng trừng vào anh.

Bất kỳ một người đàn bà nào khác hẳ sẽ gào lên. Nhưng bà ta vẫn im lặng đến kỳ lạ, thậm chí ngay cả khi đôi mắt bà ta chứa đầy nỗi kinh hoàng.

Vere thận trọng di chuyển, nhích từng tí một về phía cửa. Bà ta nhắm mắt lại, cả người run rẩy.

Anh hít một hơi thật sâu, lách ra khỏi cửa, và lắng nghe. Nếu bà Douglas khôi phục lại giọng nói và hét lên, bây giờ bà ta sẽ làm thế. Cầu thang của người làm ở ngay gần, anh sẽ thoát theo lối ấy để tránh bị những vị khách khác bắt gặp khi họ nghe thấy tiếng thét khủng khiếp đó.

Nhưng không có âm thanh nào đến từ bà Douglas, không một tiếng thở hổn hển, không một tiếng thở khò khè, thậm chí không cả một tiếng thì thẩm.

Anh đi về phòng, lòng bồn chồn không yên.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s