Mặt nạ hoàn hảo chương 6.3

Tất nhiên ngài Vere đã nhầm. Tất nhiên.

Cô Kingsley và anh Conrad đồng thanh cười giòn tan và nói Elissande đừng lo lắng. Có lẽ người nào khác đã nhờ ngài Vere chuyển lời nhắn, và ngài Vere, với trí nhớ có phần không chính xác của mình, một cách diễn đạt thật tử tế, đã nhầm lẫn cả người nhắn lẫn người nhận.

Cô Kingsley thậm chí còn tử tế đứng lên và đề nghị đi một vòng trong vườn với Elissande, nếu cô vẫn còn tâm trạng để đi. Elissande, người chưa bao giờ có tâm trạng đó, nồng nhiệt cảm ơn cô Kingsley và mong cô cùng anh Conrad thứ lỗi cho sự chen ngang và hãy tiếp tục thưởng thức trò chơi của họ.

Đến khi Elissande quay lại phòng ăn, ngài Frederick đã đi mất. Cô tìm được anh trong phòng bi-a mười lăm phút sau, nhưng căn phòng đầy kín đàn ông, hình như là vậy, ngoại trừ anh Conrad.

“Cô Edgerton, cô có muốn tham gia trò chơi này không?” Ngài Vere vui vẻ hỏi.

Những quý ông khác khẽ cười khoái trá. Cho dù không có chút kinh nghiệm chỉ dẫn nào trong vấn đề này, Elissande hiểu rằng cô không thể chấp nhận lời mời. Làm thế sẽ khiến ngài Frederick có ấn tượng sai lầm về tính cách của cô, tính cách thật của cô, và điều đó không có tác dụng gì.

“Cảm ơn, thưa ngàu”, cô nói với giọng mà cô hy vọng là nhẹ nhàng. “Nhưng không, cảm ơn. Tôi chỉ đi qua thôi”.

Cô vẫn còn bữa tối, nơi cô có ngài Frederick ngồi cạnh cô suốt thời gian.

Than ôi, cú đánh tiếp theo đến chính xác ngay sau đó. Quý bà Kingsley đã chuẩn bị trước một sơ đồ chỗ ngồi cho buổi tối, vì Elissande chưa bao giờ phải đối mặt với những quy tắc về địa vị. Elissande tràn trề mong đợi rằng chỗ ngồi vẫn sẽ giữ nguyên. Tuy nhiên, trước sự kinh hoàng của cô, sơ đồ chỗ ngồi quý bà Kingsley chuẩn cho buối tối hôm đó khiến ngài Frederick ngổi cách Elissande ba ghế.

Cô ăn uống khổ sỏ. cổ họng của cô như bị siết chặt khiến cô không thể nuốt nổi, cả một ngày trôi qua, và cô không có chút tiến triển. Sự trở về của chú cô, đến gẩn theo từng giờ, là một cơn ớn lạnh xâm chiếm giữa hai bả vai cô, một cơn ớn lạnh không áo khoác và lửa nào có thể xua tan.

Niểm an ủi duy nhất là ngài Vere cũng được xếp ngồi xa cô. Thật may mắn cho anh ta. Vì nếu cô bắt gặp anh ta nhìn chằm chằm vào ngực cô một lẩn nữa, cô có thế vớ lấy một vật trang trí trên bàn ăn để táng vào đầu anh ta.

Sau bữa tối, mọi người chơi trò đố chữ cho đến mười giờ kém mười lăm. Khi chú cô ở nhà, đây thường là lúc Elissande sẽ thầm cảm tạ vì được chúc ông ta ngủ ngon và thoát về phòng riêng. Tối hôm qua, sau cuộc thử thách với chuột, các quý cô đã đi nghỉ vào giờ này. Tuy nhiên, ngài Vere quyết tâm thay đổi sự việc.

“Vẫn còn sớm mà”, anh ta nói. “Chúng ta hãy chơi trò gỉ khác đi”.

Cô Kingsley ngay lập tức hưởng ứng gợi ý này. “Ồ, đúng rổi, chúng ta chơi nhé. Được không, dì thân yêu?”

Dì của cô có vẻ ngẩn ngại.

“Thôi nào, quý bà Kingsley”, ngài Vere dỗ dành;

“Không có quy tắc nào viết trên đá nói rằng các quý cô phải ở trên giường khi đổng hổ điểm mười tiếng”.

Elissande nghiến răng. Hình như cô làm thế mỗi khi ngài Vere xác nhận sự hiện diện cùa mình.

”Đúng thế. Tôi cũng đồng ý là chúng ta hãy chơi trò gì khác”. Cô Beauchamp tham gia.

“Nàv, quyết định không phài ờ tôi”, quý bà Kingsley nói. “Chúng ta đang ờ đây nhờ vào lòng hiếu khách tử tế của cô Edgerton”.

Một dàn đổng ca nhũng lời cầu khẩn bay đến Elissande. Cô không thể nói gì nhiều, ngoài, “Tất nhiên chúng ta có thể chơi trò nào đó. Nhưng chúng ta sẽ chơi gì?”

“Trò Chuvyển Bưu kiện thì sao?” cô Melboume hỏi.

“Chúng ta không chuẩn bị trước gói bưu kiện nào cả”, cô Duvall nói. “Tôi đề nghị La Vache Qui Tache”.

La Vache Qui Tache khiến trái tim tôi nhức nhối”, ngài Vere than phiền. “Tôi không bao giờ có thể nhớ được ai có bao nhiêu chấm. Trò gì đơn giản hơn, làm ơn”.

“Trò Nhồi nhét”, anh Kingsley gợi ý.

“Không, Richard”, dì anh nói. “Nhất định không. Không ai được chạy quanh ngôi nhà này để làm phiền bà Douglas”.

“Tôi biết rồi. Hãy chơi trò Ré như lọn con nhé”, cô Kingsley nói.

Anh Conrad nhanh chóng ủng hộ, sau đó là ngài Vere. Những người khách còn lại cũng lên tiếng đồng ý

“Ừm”, quý bà Kingsley nói, “Tôi không thực sự tán thành trò này, nhưng tôi cho rằng với sự hiện diện của tôi và quý bà Avery, mọi người không thể gặp nhiều phiền toái được”.

Các quý cô trẻ vỗ tay vì được phép thức khuya. Những quý ông sắp xếp lại ghế. Vốn xa lạ với những trò chơi này, Elissande hỏi cô Beauchamp, “Tôi xin lỗi, nhưng trò Ré như lợn con chơi như thế nào?”

“Ồ, nó rất đơn giản”, cô Beauchamp nói. “Chúng ta ngổi thành một vòng tròn. Một người bị bịt mắt và đứng ở tâm vòng tròn. Anh ta sẽ là nông dân, và tất cả chúng ta là lợn. Ai đó quay người nông dân ba vòng, sau đó người nông dân phải tìm đường đến một con lợn và ngồi vào lòng nó. Con lợn kêu ré lên và người nông dân đoán danh tính của con lợn. Nếu anh ta thành công, con lợn sẽ trở thành nông dân. Nếu không, người nông dân phải làm thêm một lượt nữa”.

“Tôi hiểu rồi”, Elissande nói. Hèn gì quý bà Kingsley yêu cầu hai người giám sát. Quá nhiều anh chàng và cô nàng chưa kẻt hôn lẩn lượt ngồi lên lòng nhau như thế, nếu nói thẳng thì là khó coi, còn không thì cũng không phải phép lắm.

Anh Wessex xung phong làm nông dân đầu tiên. Anh Kingsley bịt mắt vả quay anh ta ít nhất là sáu chứ không phải ba vòng. Sau vài ly rượu vào bữa tối, anh Wessex loạng choạng một cách nguy hiểm. Anh ta trượt chân về phía cô Kingsley. Cô Kingsley ré lên và giơ cánh tay ra để ngăn anh ta lao thẳng vào người mình.

Anh Wessex cố tình ngả người vào lòng cô. Cô Kingsley ré lên lần nữa. Những cô gái khác cười khúc khích. Anh Wessex, đột ngột nhưng không hẳn là lập cập, quay lại và ngồi xuống lòng cô Kingsley.

“Được rồi, con lợn con thân mến của tôi, kêu lên cho tôi xem nào”.

Mọi người cười phá lên, ngoại trừ Elissande. Nghe miêu tả trò chơi là một chuyện, quan sát nó lại là một chuyện hoàn toàn khác. Mức độ tiếp xúc giữa cô Kingsley và anh Wessex làm cô điếng người. Bầu không khí táo bạo bất ngờ trong phòng khách khiến cô vừa khổ sở vừa hiếu kỳ là lạ.

Cô Kingsley ré lên lần nữa.

“Ùm, phải rồi, tôi biết con lợn con bé nhỏ này rồi. Nhưng một phần trong tôi muốn làm nông dân thêm một lúc nữa”. Anh Wessex vắt chéo chân và lẩm bẩm. “Tình huống khó xử, khó xử”.

Cô Kingsley cười không thành tiếng trong lòng bàn tay. Anh Conrad hùng hổ phát biểu rằng những người khác cũng xứng đáng đến lượt làm nông dân. Anh Wessex đành từ bỏ ý định trước áp lực đó và xác nhận tên cô Kingsley. Trở thành người nông dân mới, ngay lập tức cô Kingsley rơi vào lòng anh Conrad và ở lại đó để cân nhắc những lựa chọn trong khoảng thời gian dường như dài vô tận.

Chúa lòng thành, chuyện này thật không đứng đắn.

Quý bà Kingsley và Avery cho phép nó? Đúng thế. Hai người họ ngồi đằng sau Elissande một chút, ngoài vòng tròn trò chơi, quý bà Avery nói chuyện sôi nổi, như bà vẫn luôn thế.

“… năm trước, trong một trò chơi Nhồi nhét, cô ta đang trốn và anh ta tìm thấy đầu tiên, rồi chui vào chiếc tủ búp phê với cô ta. Họ hẳn đã nghĩ nơi chốn của cô ta là không thể xâm nhập được hoặc hoàn toàn quên mất chính mình. Bà mà nhìn thấy tình trạng không quần áo của cô ta và anh ta! – khi tôi đi đến cái tủ búp phê đó. Vì thế tất nhiên họ đã kết hôn”. Quý bà Avery thở dài. “Tôi thực sự thích cái trò Nhồi nhét đó”.

Elissande gần như hét lên khi ai đó đột nhiên ngồi vào lòng cô. Đó là cô Beauchamp, đang cười ngặt nghẽo như thể vừa được cho uống một liều thuốc cười.

“Tôi có thế nói luôn là đây khỏng phải một quý ông”, cô nói giữa những tràng cười bùng nổ.

“Lam sao cô biết được?” Ngài Vere hỏi, với tất cả vẻ chân thành.

Elissande trợn tròn mắt từ phía sau đầu cô Beauchamp.

“Ngốc nghếch, thưa ngài. Tất nhiên là tôi biết. Lưng tôi đang được tựa vào cái đệm rất êm. Tôi thậm chí không cần con lợn này ré lên để nhận ra cô ấy. Một bộ ngực tuyệt vời như thế này chỉ có thể thuộc về chủ nhân của chúng ta, Là cô Edgerton. Tôi nói đúng không?”

Elissande phải trả lời. “Đúng, cô đã đúng, cô Beauchamp”.

Cò Beauchamp nhảy khỏi lòng Elissande và giật khăn bịt mắt ra. “Tôi biết mà”.

Bây giờ chiếc khăn đang bịt trên mắt Elissande. Cô bị quay vòng, hoặc là cảm thấy thế, bốn vòng rưỡi sang bên trái và hai vòng rưỡi sang bên phải. Vì thế cô đang đốì mặt gần với hướng mà cô vừa đứng lên khỏi ghế.

Đối diện với cô là ngài Vere. Và cô chắc chắn không muốn tiến đến phía đó. Cô ngập ngừng quay sang bên phàỉ. Một chút nữa. Một chút nữa chăng, có lẽ thế? Đó có phải vị trí của ngài Frederick không?

Cô không biết ngồi vào lòng anh có ích lợi gì. Nhưng nếu cô phài rơi vào lòng ai đó, cô thà rằng rơi vào lòng anh.

Cô lưỡng lự quyết định hướng, bàn tay cô giơ về phía trước. Nhưng sau vài bước, cô dừng lại. Tiếng lò sưởi lách tách. Âm thanh đến thẳng từ sau lưng cô, nghĩa là không phải cô đang tiến đến chỗ ngài Prederick.

Cô quay một phần tư vòng sang bên trái. Ai đó huýt sáo trước mặt cô và một cô gái cười khúc khích bên phải cô. Ảm thanh đó giống tiếng cô Kingsley? Nếu cô đang tiền vế phía ngài Frederick, chẳng phải cô Kingsley nên ở bên trái chứ không phải bên phải cô hay sao?

Cô lùi lại một hai bước. Có phải cô đã trở lại trung tâm của vòng tròn rồi không? Cô lùi lại hai bước nữa, và vấp vào một bàn chân ở phía sau.

Cô thờ dốc. Và thở dốc lần nữa khi một đôi tay mạnh mẽ nhẹ nhàng bắt lấy eo cô. Anh ta khéo léo chỉnh cô đứng thẳng – phải là anh ta, cô rất chắc chắn điểu đó.

Tạng người cô không nhỏ nhắn như một con chim không một quý cô nào đang hiện diện có thể điều chỉnh trọng lượng của cô dễ dàng như thế.

“Cảm ơn”, cô nói.

Không có trả lời, nhưng quý bà Avery nói từ đâu đó “Nào, nào, cô Edgerton, cô không thể đơn giản bước đi như thế. Cô đang tiến đến lòng anh ta. Và đừng tranh cãi, thưa ngài. Cô ấy đã tiến đến lòng ngài. Ngài không thể chuyển hướng cô ây đến nơi khác”.

Qúy bà Avery đang di chuyển vòng quanh. Elissande không thể nhận ra giọng nói của bà ta xuất phát từ đâu. Cô đứng nguyên một chỗ, không chắc chắn phải làm gì.

“Ôi, thôi nào, thưa ngài. Ngài biết phải làm gì mà”, quý bà Avery thúc giục.

Hiển nhiên là anh ta biết, vì anh ta đích thân nhấc cô lên, như thể cô nặng không hơn một con mèo, và đặt cô xuông không phải vào lòng, mà là chiếc ghế, giữa hai đùi của anh ta.

Cô nuốt nghẹn với cảm giác báo động ở quá gần với một người đàn ông, đùi cô áp vào đùi anh ta. Anh ta tỏa ra một sức mạnh thể xác mạnh mẽ, mạnh hơn cả phần không gian anh đang chiếm hữu quanh cô, như thể cơ thể anh ta sẽ dễ dàng nhấn chìm cô nếu cô không cẩn thận giữ mình.

Cô xòe bàn tay, lần tìm chỗ gác tay của ghế. Nhưng cô chỉ chạm vào bàn tay anh ta: trần, ấm áp và đã chiếm cứ thành ghế. Cô giật tay lại. Cử động đó giật người cô ra sau áp vào ngực anh ta.

Co đã sai; không phải cơ thể anh ta sẽ nhấn chìm cô, mà nó thực sự đã làm được như vậy. Cô đã bị anh ta bao quanh, bởi sự im lặng, nhưng vẫn hiện diện, trong khi cô bồn chồn và lóng ngóng, không thể coi sự tiếp xúc giữa họ là sự vô tư đùa cợt như những người khác vẫn làm.

Anh ta chạm vào cô lần nữa, bàn tay nắm cẳng tay cô, giữ cô ổn định. Thực ra là, đẩy phần thân trên của cô ra xa khỏi anh ta.

Có lẽ cuối cùng cô đã ngã vào ngài Frederick. Cô cảm thấy thế, anh có thể nghĩ rằng phải duy trì ý thức về lòng tự trọng và tính đúng đắn giữa những lúc thô tục vô nghĩa như thế này. Để giúp anh trong nỗ lực đó, cô đẩy mông về phía trước. Chỉ để gần như rời khỏi ghế. Cô vội vã lùi lại, thẳng vào người anh.

Lần này, cô thậm chí không thể thở dổc. Đằng sau mông cô anh đã, Chúa kính mến, anh đã…

Cứng.

Má cô bỏng rát. Cô không thể hiểu gì hơn nữa. Cô chết lặng tại chỗ: Cô không thể nghĩ, không thể nói, không thể nhúc nhích dù chỉ một cơ bắp để giải thoát mình.

Lần nữa, anh lại là người chịu trách nhiệm về tình huống này, nâng cô lên, và lần này, khi ngồi xuống, cô nhận ra mình ngồi trên lòng anh, phẩn nào tách khỏi phần cơ thể đã làm cô kinh ngạc.

Nhưng vẫn chưa đủ xa để thoát khỏi cảm giác cặp đùi mạnh mẽ của anh thật sống động dưới mông cô. Thật là, ý tưởng thoát khỏi sự rộn ràng này là của ai cơ chứ?

“Tôi… tôi phải làm gì bây giờ?” cô cầu cứu.

“Nói, ‘Ré lên, lợn con, ré lên'”, ai đó nói. cô không thể nói kiểu thế với người đàn ông sau lưng. Làm như thế trong những hoàn cảnh bình thường đã là kỳ cục. Trong tinh huống này lại là sai lầm khủng khiếp. Cô sẽ phải đoán danh tính của anh ta mà khống có manh mối nào.

Anh ta dường như khá cao, vậy là loại được anh Kingsley. Và gần như chắc chắn rằng anh ta không phải anh Wessex, ngươi có nưóc hoa cologne luôn đi trước mình. Người đàn ông phía sau cô chỉ có mùi khói thuốc lá nhẹ và, thoang thoảng mùi kem cạo râu.

“Tôi nghĩ có Edgerton thích được ngổi trên lòng con lợn này”, cò Beauchamp vừa nói vừa cười khúc khích.

Giọng cô Beauchamp rất gần, thực ra là ngay bên trái Elissande Và bên phải cô Beauchamp phải là…

“Ngài Vere”, cô lẩm bẩm.

Và đứng lên ngay lập tức. Anh ta bắt đẩu vỗ tay trước cả khi cô kéo chiếc khăn bịt mắt ra.

“Làm sao cô biết là rôi?” anh ta nói, vẫn vỗ tay, với một nụ cười cực kỳ ngây thơ đến mức lẽ ra nó phải thuộc về cô. “Tôi thậm chí còn chưa ré lên”.

“Giỏi đoán thôi”, cô trả lời.

Cô Beauchamp đã đúng: cô đã thích cảm giác kích thích, lạ lẫm, xấu hổ nhưng không hoàn toàn khó chịu lúc ngồi gọn trong lòng anh ta. Nhưng bây giờ cô đang bị cự tuyệt – bởi anh ta, bởi chính cô và bởi nhục vọng mù quáng của cơ thể cô.

Tuy nhiên, sự cự tuyệt đó không ngăn được những nhận thức mới về anh ta: mái tóc mểm mại khi cô buộc khăn bịt mắt cho anh ta, bờ vai rộng khi cô quay anh ta, thật mạnh khiến anh ta lảo đảo, cánh tay cơ bắp và rắn chắc khi cô ngăn anh ta không ngã vào cô.

Trò chơi tiếp tục, kết thúc một cách ầm ĩ và hào hứng vào lúc mười một giờ, với cô Beauchamp ngồi gọn gàng trong lòng ngài Vere và cả hai người cười như thể họ chưa bao giờ có một thời gian vui vẻ như thế.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s