Mặt nạ hoàn hảo chương 6.2

Vere cần ở nhà. Nhưng khi Freddie đến với anh, muốn có người bên cạnh, anh không thể từ chối. Họ đi bộ hàng dặm quanh vùng quê, chèo thuyền qua một trong không nhiều những cái hồ nằm rải rác ở phía bắc của Shropshire, và ăn trưa ở một nhà trọ trong làng.

“Anh sẽ quay về”, Vere nói vào cuối bữa trưa, đứng lên khỏi bàn và ngáp. Anh phải biết Holbrook đã hướng dẫn những gì và hợp tác với quý bà Kingsley ra sao để đưa Nye ra vào dinh thự an toàn. “Anh cần chợp mắt. Đêm qua anh ngủ không ngon”.

“Ác mộng à?” Freddie cũng đứng lên và sánh bước cùng Vere.

“Không, bây giờ anh không gặp ác mộng thường xuyên nữa”. Trong năm cuối cùng ở trường Eton, Freddie đã đến phòng Vere hầu như mọi đêm để lắc anh tỉnh dậy. “Dù sao đi nữa, nếu muốn thì em cứ ở lại đây. Anh sẽ thuê xe của nhà trọ để về”.

“Em sẽ đi với anh”, Freddie nhỏ nhẹ nói.

Vere chịu đựng một nhát đâm tội lỗi khác. Hiển nhiên Freddie muốn tránh xa ngôi nhà cho đên cuối ngày – câu chuyện với quý bà Tremaine đã trở thành lịch sử cổ đại, nhưng quý bà Avery vẫn còn vớ lấy em trai anh như thể nó vừa mới nhảy van-xơ với vụ tai tiếng đó. Nhưng Freddie luôn muốn ở củng Vere bất cứ khi nào họ đến một nơi xa lạ.

Vere khẽ siết vai Freddie. “Vậy đi nào”.

Trở về nhà, Vere thấy quý bà Kingsley đang sốt ruột đợi anh. Nye sẽ đến ngay trước khi bữa tối bắt đầu. Họ thống nhất rằng Vere sẽ để anh ta vào nhà qua cánh cửa thư viện mở ra khoảng sân phía đông, cách xa bếp, do đó ít có khả năng bị người làm nhìn thấy.

“Và chúng ta sẽ làm gì sau khi tôi phải buông tha cô Edgerton tốì nay, nếu Nye vẫn còn chưa làm xong?” quý bà Kingsley hỏi.

“Tỏi sẽ nghĩ ra chuyện gì đó”.

“Hãy chắc là nó không phải thứ làm anh hối tiếc”, quý bà Kingsley nói.

Hai mươi tư tiếng đổng hồ còn chưa trôi qua kể từ anh nhìn thấy cô Edgerton lẩn đầu tiên. Chẳng có gì phải băn khoăn khi ký ức vể sự mê đắm của anh vẫn còn tươi mới trong đầu quý bà Kingsley. Nhưng với Vere đuờng như đã xa vời vợi, một thời ngây thơ từ rất lâu rồi.

“Tôi sẽ cẩn trọng”, anh lạnh lùng nói.

Biết được mục tiêu của cô Edgerton, ngay khi kết thúc công việc với quý bà Kingsley, anh đi tìm em trai. Anh tìm thấy Freddie và cô Edgerton trong phòng ăn vắng lặng, Freddie đang nhìn chăm chú vào chiếc máy ảnh Kodak 4, cô Edgerton, trong chiếc váy ban ngày màu vàng phấn vừa vặn nhất, đắm đuối nhìn Freddie.

Vẻ đắm đuối trong mắt cô lạnh đi đáng kể khi cô nhận thấy sự hiện diện của Vere. “Ngài Vere”.

Vere phớt lờ cảm giác chua cay trong tim. “Cô Edgerton. Freddie”.

Freddie kéo cái nút đồng trên hộp máy ảnh để kéo cánh cửa chớp lên. “Này, Penny. Anh ngủ nghê thế nào? Bây giờ mới là…”, anh liếc nhìn đồng hổ, “…một giờ bốn lăm”.

“Rất tuyệt. Em đang làm gì thế?”

“Chụp ảnh bức tranh này. Cô Edgerton tốt bụng đã cho phép em”.

“Từ chối em thì đúng là keo kiệt, đúng không cô Edgerton?” Vere mỉm cười với cô.

Cô mỉm cười lại với anh, biểu hiện cũng rạng rỡ y như anh. “Đương nhiên là thế. Hơn nữa, tôi chưa bao giờ nhìn thấy một cái máy ảnh”.

“Tôi đã nhìn thấy vô số lần. Và chúng đều làm chính xác một việc như nhau”, anh nói bừa. “À nhân tiện, cô Edgerton, cô Kingsley nói các quý cô muốn cùng cô đi dạo một vòng quanh vườn”.

“Ồ”, cô nói, “Ngài có chắc không, ngài Vere?”

“Tất nhiên. Tôi nhìn thấy cô ấy cách đây chưa đến ba phút ở phòng khách hoa hổng”.

Anh đã nhìn thấy cô Kingsley ở phòng khách hoa hồng không đến ba phút trước. Tuy nhiên, cô Kingsley đang bận bịu chơi trò cờ tào cáo với Conrad, người đang tán tỉnh cô và không hề có ý định đi đâu. Nhưng đến khi cô Edgerton nhận ra điều này thì đã quá muộn, Vere sẽ mang Freddie đi đến nơi nào an toàn, ít nhất là an toàn hơn, tránh xa vòng bủa vây tính toán của cô.

“Và cô ấy rất mong đợi sự bầu bạn của cô”, Vere nói thêm.

“Tôi nghĩ tốt nhất là tôi đi gặp cô ấy”, cô Edgerton miễn cưởng nói. “Cám ơn, ngài Vere. Xin cáo lỗi, ngài Frederick”.

Vere quan sát cô. Cô quay lại nhìn ở ngưỡng cửa. Nhưng Freddie đang bận rộn với tâm ảnh tiếp theo. Thay vào đó mắt cô gặp mắt Vere. Anh đảm bảo ánh mắt anh chuyển đến ngực cô một cách lộ liễu. Cô nhanh chóng bỏ đi sau đó.

Anh quay sự chú ý lại với Freddie. “Có thích chơi một ván bi-a không, anh bạn già?”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s