Mặt nạ hoàn hảo chương 5.3

Vere đã tham dự vụ điều tra Douglas theo yêu cầu của quý bà Kingsley. Anh cũng khá sẵn lòng, anh nợ cô một ân huệ vì sự giúp đỡ của cô trong vụ Hayleigh, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục về phần tội lỗi của Douglas. Hai lần tìm theo dấu vết của kim cương bị tống tiền đều dẫn đến khách sạn Brown, và cả hai lần Douglas đều đang ở đó. Mỗi lần ông ta đều đi từ Luân Đôn đến Antwerp, nơi một số lớn những nhà buôn bán kim cương bị biến thành mục tiêu của những mưu đồ tống tiền.

Nhưng Douglas có những lý do chính đáng để đến những trung tâm buôn bán kim cương tầm cỡ như Luàn Đôn và Antwerp. Và ngay cả khi quý bà Kingsley chắc chắn rằng họ đã xác định đúng người, cô ấy cũng không thể giải thích tại sao một người bơi trong kim cương vẫn muốn có thêm kim cương nữa.

“Một lý dọ là ông ta không có nhiều như chúng ta nghĩ. Ông ta hẳn đã phóng đại về mức độ giàu có của mỏ kim cương mà mình tìm thấy”, quý bà Kingsley thì thầm với Vere, sau ba tiếng đồng hồ kiểm tra giấy tờ trong thư viện của Douglas. “Lời đồn đại nói rằng mạch kim cương đó rất dồi dào, bất kỳ một thùng bùn nhão nào cũng chứa lượng tài sản của cả một đời người. Nhưng thực tế không hẳn là thế”.
Vere đẩy một hộp giấy tờ trở lại ngăn kéo đúng của nó. “Có lẽ tay quản lý đã ăn trộm”.

“Có khả năng. Nhưng nếu ông ta nghĩ thế, ông ta lại không hề trở lại để kiểm tra. Ít nhất tay đốc công và kế toán chưa bao giờ nhắc đến một chuyến kiểm tra nào”. Quý bà Kingsley giơ cao chiếc đèn lồng để Vere có thể nhìn rõ hơn chiếc hộp tiếp theo nên để ở đâu. “Còn sổ sách chi tiêu trong nhà thì sao?”

Quý bà Kingsley có tài năng đặc biệt trong việc xem xét những giấy tờ làm ăn; tối nay Vere đã làm việc như người hầu phòng của cô, công việc chính của anh là đứng gác và khuân vật nặng. Nhưng cô vẫn cần nghỉ ngơi sau khi đọc trong thứ ánh sáng ít ỏi mà họ dám để, Vere đã tranh thủ cơ hội để kiểm tra sổ sách chi tiêu trong nhà.

“Điền trang này không có nhiều đất. Rất ít thu nhập và rất nhiều chi phía”, anh thuật lại. “Nhưng vẫn là những chi phí thông thường. Không có những yếu tố gây ra động cơ của những hoạt động phạm pháp”.

“Vài người làm chỉ vì thích làm”.

“Và hầu hết thì không”. Vere điều chỉnh những chiếc hộp cho ngay ngắn, theo đúng kiểu anh đã tìm thấy chúng. “Cô có tìm thấy thứ gì đề cập đến kim cương nhân tạo không?”

“Không, không có gì”.

Vụ điều tra Edmund Douglas đã bắt đầu khá tình cờ: một tay cảnh sát Bỉ tình nghi bị bắt vì một tội danh khác đã khoác lác về việc thay mặt một quý ông người Anh lừa đảo những người buôn kim cương của Antwerp. Sự việc đã không được cảnh sát Bỉ xếp vào một trong nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu để điều tra, họ cho rằng đây là một trường hợp khoác lác nhạt nhẽo, nhưng Vere ngờ rằng sự thiếu quan tâm của họ phần nào liên quan đến một thực tế là những người buôn bán kim cương ở Antwerp là một cộng đổng người Do Thái.

Bất kể sự thờ ơ của cảnh sát Bỉ, sự dửng dưng y hệt của Sở chỉ huy cảnh sát Luân Đôn và sự im lặng tuyệt đối của những người được cho là nạn nhân của Douglas, bằng cách nào đó vụ án đã lôi kéo được sự chú ý của Holbrook và rồi sau đó chiến thắng được quý bà Kingsley, cha cô đã tự tử khi ông không thể duy trì hạnh phúc cho kẻ tống tiền mình.

Cô đã kiên trì theo đuổi vụ này trong nhiều tháng, thu thập một lượng tài liệu khổng lồ. Và một trong số tài liệu đó đã làm Vere bối rối ngay từ đầu là lý do tên tội phạm người Bỉ dùng để tống tiền những người buôn bán kim cương: họ đã lấy kim cương nhân tạo thay cho kim cương tự nhiên.

Theo như Vere biết, sau khi nhà hóa học người pháp Henri Moissan công bố sự thành công trong quá trình tổng hợp kim cương sử dụng lò luyện điện hồ quang, không ai có thể lặp lại thành tựu này. Kim cương tổng hợp vẫn còn chưa có thực. Và ngay cả nếu chúng có thật, thế giới cũng không hề nằm trong nguy cơ cạn kiệt kim cương thật. Các nhà buôn bán kim cương của Antwerp và Luàn Đôn không có lý do gì để buôn bán kim cương nhân tạo.

Quý bà Kingsley rời khỏi phòng làm việc trước. Vere đợi thêm vài phút trước khi đi lên theo cầu thang dành cho người làm. Từ chiếu nghỉ cầu thang đi theo hướng đông đến cuối ngôi nhà, là nơi bố trí phòng sinh hoạt của chủ nhân và nữ chủ nhân.

Anh dừng lại trước cửa phòng chù nhân lắng nghe rổi lẻn vào trong. Phòng ngủ của một người đàn ông là nơi thường diễn ra một loạt các công việc của người hẩu như dọn giường, lau lò sưởi, là quần áo và phủi bụi đồ đạc. Không có vẻ gì là Douglas cất giữ những thứ đặc biệt quan trọng ờ đây, nhưng Vere hy vọng tìm hiểu thêm về tính cách của Douglas.

Anh lấy chiếc bút mực từ trong túi ra và cẩn thận vặn ở giữa. Chiếc bút chứa một lượng mực nhỏ và có thể viết vài đoạn văn, nhưng mục đích thực sự của nó nằm ở một cục pin khô và một bóng đèn nhỏ nằm ở vị trí lẽ ra là ngăn chứa mực.

Anh lia nhanh chiếc đèn pin nhỏ quanh phòng, chiếc đèn này gọn gàng hơn một cây nến hay một chiếc đèn lồng, mặc dù ánh sáng của nó không được lâu và pin luôn cần được tạm nghỉ. Chiếc đèn dừng lại ờ một bức ảnh đóng khung trên chiếc bàn đầu giường của Douglas, bức ảnh duy nhất Vere đã gặp trong nhà này cho đến nay. Anh khom người xuống để nhìn rõ hơn.

Đó là một bức ảnh cưới của một cặp đôi đẹp khác thường. Cô dâu sở hữu một sắc đẹp thoát trần, huyền ảo, chú rể có chiều cao trung bình và dáng ngưòi thanh mảnh, diện mạo cũng đẹp như cô dâu. Trên khung ảnh khắc dòng chữ Anh yêu em nhiều như thế nào; hãy để anh chứng tỏ.

Khuôn mặt người phụ nữ có nét hơi quen thuộc. Anh đã nhìn thấy ở đâu đó, và khá gần đây. Nhưng ở đâu? Và khi nào? Anh có tài nhớ mặt và tên. Nhưng cho dù anh không có biệt tài đó, anh cũng không thể quên một phụ nữ với khuôn mặt như thế.

Và anh nhớ ra: bức tranh lạ lùng trong phòng ăn. Khuôn mặt của thiên thần.

Cô dâu có phải bà Douglas không? Nếu như thế, có nghĩa rằng chú rể là Edmund Douglas. Tất nhiên, để ảnh cưới của một người khác trên bàn đầu giường của mình là một việc kỳ quặc. Nhưng Vere cảm thấy khó khăn khi gán người đàn ông đẹp trai bóng mượt và gần như tinh tế trong bức ảnh với những gì anh biết về Edmund Douglas. Chẳng phải khổ người ông ta lực lưỡng hơn hay sao? Nếu Vere không nhầm, Douglas đã từng là một võ sĩ nhỏ con. Và ngay cả nếu ông ta là một võ sĩ nhỏ con, những vết sẹo và cái mũi gẫy của ông ta đâu?

Phòng của bà Douglas nổng nặc mùi cồn thuốc phiện. Bà Douglas đang ngủ, hơi thở của bà chậm chạp và người mỏng như tờ giấy.

Anh chiếu chiếc đèn nhỏ cạnh mặt bà. Sắc đẹp là một thứ hàng hóa nổi tiếng có sức bền không đáng tin cậy.

Nhưng, vẻ ngoài của bà Douglas vẫn làm anh chấn động. Bà là một hình ảnh khô héo nhại lại của con người cũ, mái tóc thưa thớt, mắt trũng sâu, miệng hé mở trong trạng thái mê mệt do cồn thuốc phiện gây ra – một khuôn mặt làm trẻ con hoảng sợ khi chúng vô tình đến gần bà.

Nhưng đây là bản chất của cuộc sống. Tất cả kim cương của Châu Phi không đảm bảo cho vợ cùa một người đàn ông giàu có khỏi bị biến thành bù nhìn vào lúc này.

Trên bàn đầu giường của bà cũng là một bức ảnh. Ảnh của một đứa bé còn rất bé đang nằm trong chiếc quan tài nhó xíu, bao quanh bởi hoa và ren màu nhạt: một bức ảnh tưởng nhớ người đã chết, ở cuối ảnh ghi Christabel Eugenie Douglas yêu quý.

Vere đặt bức ảnh xuống và nâng đèn lên. Thứ tiếp theo anh nhìn thấy khiến anh dừng lại một lúc lâu. Nó là bức thứ ba của chủ đề Sự phản bội cùa thiên thần, được vẽ vào thời điểm giữa hai bức kia. Người đàn ông nằm trơ trên tuyết chiếm gần hết bức tranh; bên cạnh anh ta, nơi máu đã chảy thành vũng, bông hồng đen nở bung đầy vẻ hung hăng. Phần cùa thiên thần chi còn một bên cánh đen và mũi của lưỡi kiếm dính máu ở góc trên bên phải.

Vere sờ trên và dưới gờ bức tranh bằng đầu ngón tay đi găng. Có một cái chốt ở đó. Bức tranh bật về phía trước để lộ một ngăn chứa trong tường. Hoàn toàn có lý: sức khỏe ốm yếu của bà Douglas mang đến một lý do chính đáng để ngăn những người hầu vào phòng này, và vì thế phòng bà là nơi cất giấu không thể tốt hơn.

Anh lấy ra một cây kim phá khóa từ bên trong túi áo gi-lê. Giữ chiếc đèn giữa hai hàm răng, anh bắt đầu làm việc, di di cây kim. Sau vài phút, ổ khóa kêu tách một cái và anh mở cánh cửa của ngăn bí mật, chỉ để thấy một cánh cửa thứ hai khóa bằng mã số của Mỹ ớ bên trong.

Có tiếng bước chân khẽ vang lên từ lối đi bên ngoài. Vere đóng ngăn chứa, đẩy bức tranh lại cho đến khi nó đóng chốt, rồi ẩn mình sau tấm rèm giường, đổng thời nhét chiếc bút vào túi.

Cánh cửa mở. Tiếng bước chân tiến thẳng đến giường. Anh nép sát người vào tường, sau chiếc màn đã kéo ra một nửa, hy vọng người phụ nữ, tiếng bước chân nhẹ nhe thế chắc chắn là của một phụ nữ, không đến gần hơn.

Cô dừng lại ờ mép giường bên kia, đứng ở đó một lúc lâu. Anh cảm thấy khó mà thở được nhẹ nhàng. Sự hiện diện của cô làm anh tức tối.

“Cháu sẽ không từ bỏ, dì biết mà”, cô nói, giọng yếu ớt đến kỳ lạ.

Anh lỡ một nhịp tim mới nhận ra rằng cô không nói với mình, mà là với ngưòi dì gẩn như đang hôn mê.

“Điểu đó là có thể, đúng không?” cô hói bà Douglas bất động.

Điều đó là cái gì? Cô muốn gì?

Cô cúi xuống, hôn bà Douglas, và bỏ đi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s