Mặt nạ hoàn hảo chương 4.4

Anh nói nhiều giờ, không, nhiều ngày liền. Nhiều thập kỷ, nếu có thế. Mặt Elissande nhăn nhó và méo xệch theo thời gian.

Nhà Edgerton ở Abingdon, nhà Brownlow-Edgerton ở hạt bên cạnh, nhà Edgerton-Featherstonehaugh ở một hạt bên cạnh khác, và nhà Featherstonehaugh-Brownlow cach đó hai hạt. Họ là một gia tộc với vô số nhánh và chi, và ngài Vere thân thuộc với từng chiêc lá trên cái cây phả hệ sum xuê đó.

Hay là anh tin thế.

Khi anh lần theo gia phả của gia đình họ, không một người nào không được anh nhắc đến nhiều hơn một lần mà may mắn ở nguyên vị trí cũ. Con gái trở thành con trai; con trai trở thành cháu trai, một cặp vợ chồng có mười hai đứa con đột nhiên hóa thành hiếm muộn. Phụ nữ chưa bao giờ kết hôn sau này được nhắc đếm là góa phụ. Một cậu bé đặc biệt được sinh ra hai lần khác nhau và sau đó chết một lần ở Luân Đôn, một lần ở Glasgow và như thể thế vẫn chưa đủ, năm năm sau cậu ta chết thêm một lẩn nữa ở Tây Ban Nha.

Và Elissande cố gắng chối bỏ nó hết lần này đến lần khác.

Khi anh đi qua cánh cửa phòng khách, cô đã vô cùng vui sướng. Anh không chỉ đẹp trai, mà còn nổi bật. Cho đến giây phút đó cô không biết rằng cô muốn một người đàn ông to lớn: Anh nhất định là hiện thân của chàng hiệp sĩ, của bức tường thành và pháo đài bảo vệ cô.

Dường như anh cũng cảm thây chính xác như thế, dừng lại trong lúc đang đi khi nhìn thấy cô lần đầu tiên. Sau đó, suốt thời gian họ ở trong phòng khách, anh nhìn cô như thể cô là không khí, nước và thơ…

Và buổi chiều ngồi trong nhà vệ sinh của dì Rachel đã có kết quả tốt! Elissande không thê đòi hỏi thêm một điều gì thuận lợi hơn nữa. Cô đến bữa tối trong tâm trạng rộn ràng phơi phới và gần như sợ hãi, tiếng chuông của số phận vang to trong tai cô.

Nhìn xa hay gần anh cũng đẹp trai như thế, những đường nét được điêu khắc một cách hoàn hảo: không quá thô kệch cũng không quá tinh tế. Mắt anh có màu xanh thật đẹp, gần như chuyển thành màu chàm trong ánh nến. Và môi anh – Chúa tôi, môi anh làm cô cảm thây ngượng ngùng vì lý do cô không thế nói rõ.

Cho đến khi họ ngồi xuông bàn ăn và đôi môi đó bắt đầu chuyên động. Càng nói, lời nói của anh càng trở nên vô nghĩa đên khổ sở. Và càng khổ sở, cô càng tỏ ra bị thu hút và mim cười càng rạng rỡ, một phản xạ có điều kiện cô không thế đột ngột kìm lại.

Anh là hy vọng của cô. Anh là cơ hội của cô. Cô tuyệt vọng mong cuộc nói chuyện của họ trở nên đúng đắn, rằng sự ngớ ngẩn của anh chi là do hổi hộp. Nhung yêu cẩu được nghe thêm về dòng họ Edgerton là một sai lẩm khủng khiếp. Cô đã nghĩ rằng nói về những người anh biết và thích thú sẽ là một giải pháp, nhung thay vì những giai thoại của dòng họ, anh tuôn ra một tràng kể lể nhức óc về những sự kiện tàn khốc liên quan đên sinh đẻ, hôn nhân, con cái và những cái chết.

Dẫu vậy, cô vẫn hy vọng mọi chuyện có thể cải thiện, cho đến khi Lionel Wolseley Edgerton đá vào một cái thùng lần thứ ba, hy vọng của cô cũng đã nhường lại cho ma chơi.

Cô mỉm cười với anh. Sao lại không chứ? Còn việc gì khác để cô làm?

“Tôi đã nói với cô về phương châm của nhà Edgerton chưa?” anh nói, sau một khoảng lặng.

“Tôi không nghĩ là thế’’.

“Pedicabo ego vos et irrumabo.”

Ở phía bên kia của cô, ngài Frederick húng hắng, một tiếng ho khan, như thể anh bị mắc nghẹn thức ăn.

Không hề để tâm đến thế giới, ngài Vere đứng dậy, đến chỗ em trai và đập vào bả vai em mình vài cái. Ngài Frederick mặt đỏ, lẩm bẩm một tiếng cảm ơn. Ngài Vere nhẹ nhàng thả bước về lại chỗ ngổi.

“‘Chúng ta cũng reo rắc những mũi tên’, phương châm của nhà Edgerton có nghĩa như thế phải không Freddie?”

“Em… em nghĩ thê’’.

Ngài Vere gãi nách và gật gù hài lòng. “À, thế đấy . Edgerton, tôi đã kể với cô mọi điều tôi biết về Edgerton rổi”.

Cô mừng vì sự tê liệt do thuyết phả hệ của anh gây ra cho cô. Cô không thể nghĩ. Vi thế cô không thể cảm nhận rõ nỗi kinh hoàng khi biết cô đã phạm phải sai lầm tệ hại nhất của đời mình.

Nhưng hầu tước vẫn chưa xong với cô. “Cô Edgerton, tôi vừa mới nghĩ ra rằng việc cô tự mình chủ trì tiêp đón quá nhiều quý ông như chúng tôi có phần nào không thích hợp không?”

“Không thích hợp? Với quý bà Kingsley có mặt mọi nơi mọi lúc?”, cô cười rạng rỡ với anh, ngay cả khi cô hăng hái cắt miếng thịt nai trên đĩa. “Tất nhiên là không, thưa ngài. Bên cạnh đó, dì tôi cũng đang ở đây”.

“Thê ư? Tôi xin lỗi. Chắc hẳn tôi quên mất rằng đã gặp bà ấy”.

“Không sao, thưa ngài. Ngài chưa gặp dì ấy. sức khỏe của dì tôi rất yếu và dì ấy không đủ khỏe để tiếp khách”.

“Đúng thế. Đúng thế. Vậy là chi có cô và người dì góa phụ trong ngôi nhà to đùng này”.

“Dì tôi không phải là một góa phụ, thưa ngài. Chú tôi vẫn còn sống”.

“Thế ư? Tôi xin lỗi vì sai lầm của mình. Sức khỏe của ông ây cũng yếu à?”

“Không, chú tôi đang đi xa”.

“Tôi hiểu. Cô có nhớ ông ấy không?”

“Tất nhiên”, cô nói. “Chú tôi là trái tim và linh hồn của gia đình này”.

Ngài Vere thờ dài. “Tôi khao khát điều đó. Một ngày nào đó tôi cũng thích cháu gái tôi nói rằng tôi là trái tim và linh hồn của gia đình”.

Đó là lúc Elissande buộc phải kết luận rằng ngài Vere không chi là một kẻ ngốc, mà còn ngổc ờ mức độ gây choáng váng.

“Tôi chắc chắn là cô ấy sẽ nói thê”. Cô nặn ra một nụ cười trấn an. “Tôi chắc chắn ngài sẽ là một người chú tuyệt vời, nếu ngài vẫn chưa làm chú”.

Anh chớp chớp mắt với cô. “Cô Edgerton thân mến, nụ cười của cô thật tuyệt vời”.

Nụ cười của cô là áo giáp. Là sự cần thiết. Nhưng tất nhiên, một người như anh sẽ không thấy sự khác biệt.

Vì thế cô tặng anh thêm một nụ cười nữa. “Cám ơn, thưa ngài. Ngài thật quá tử tế và tôi rất vui mừng vì ngài ờ đây”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s