Mặt nạ hoàn hảo chương 3.3

Sự thân thiện của những người khách làm Elissande choáng ngợp. Họ rất vui mừng được gặp cô, rất biết ơn vì cô đã mở cửa đón tiếp họ, và rất hài lòng vì gần như ngay tức thì được tiếp đón bằng một chỗ ở hết sức thoải mái mà họ vốn đã quen.

Vụ chuột tấn công này thực sự là một chấn động, từng người một xác nhận với Elisande. Nhưng họ trẻ hơn và trí nhớ ngắn hơn quý bà Kingsley. Họ nghĩ đó là trải nghiệm chỉ-có-một-trong-đời. Cô Kingsley tự giễu cợt mình, kể lại việc cô đã la hét đến mức không thể dừng lại, và rằng nếu sau đó ngài Vere không kể thì cô sẽ không bao giờ biết rằng anh đã phải tát cô để chấm dứt sự kích động đó. Cô Beauchamp cũng thế, thuật lại rằng cô đã gần như ngất xỉu khi được ngài Vere đến cứu và bế ra ngoài trong khi vẫn nắm chặt ve áo của anh không rời.

Tiếng cười vui vẻ của họ khiến Elissande ngạc nhiên. Họ dường như không có thật đối với cô, những cô gái trẻ đẩy sức sống và hồng hào này, hoàn toàn tự do đối với những nỗi kinh hoàng và sợ hãi, như thể ý nghĩ rằng niềm vui mang theo hậu quả nên được che giấu cũng như đau khổ chưa bao giờ lướt qua đầu họ.

Elissande hầu như không biết làm gì trong sự bầu bạn vui vẻ này. Vì thế cô rơi trở lại biếu hiện quen thuộc của mình và mỉm cười. Mặc khác, họ lại nhặng xị lên về cô. Răng của cô, lộ ra khi cười, thật đáng ngưỡng mộ. Làn da trong trẻo của cô, không tỳ vết bởi những tác động cộng dồn của cưỡi ngựa, chèo thuyền và chơi tennis ngoài bãi cỏ, rất đáng ghen tị. Và chiếc váy uống trà của cô, cô Kingsley tuyên bố đã nhìn thấy một ma-nơ-canh mặc ở cửa hàng của madame Elise trên phố Regent, nhưng mẹ cô đã từ chối không mua cho cô. Elissande tự hỏi sự quan tâm đến thời trang của cô Kingsley có còn hay không nếu cô ấy phải mặc những kiểu váy thời trang nhất để uống trà và ăn tối hàng ngày với chú của Elissande.

“Đáng tiếc là cô không thể ở Luân Đôn trong mùa Lễ hội vừa rồi”, cô Beauchamp nói. “Ồ, tất cả lễ hội vui vẻ đều diễn ra”.

“Quá nhiều”, cô Duvall nói. “Chân tôi mòn đi vì khiêu vũ”.

“Và tôi chắc hẳn đã lên đến hơn sáu cân”, cô Melboume, người gầy như một cây sậy nói.

“Cô Edgerton, đừng tin lời cô Melboume nhé”, cô Kingsley nói. “Mỗi lần cô ấy uống một ngụm nước, cô ấy thề là cúc áo của mình bật tung ra khỏi vạt áo”.

“Chúa tôi”, Elissande nói. “Thế thì các quý ông phải xếp hàng dài để lấy đổ uống cho cô Melbourne”.

Các quý cô trẻ nhìn Elissande đầy kinh ngạc, sau đó phá lên cười, cô Melboume cười nhiều nhất, đến mức phải gập cả người lại.

Elissande suýt nữa đã tham gia với họ. Cuôì cùng, cô lại thôi, tự cười mình thậm chí còn xa lạ hơn khi nghe người khác làm thế. Cô Beauchamp đột nhiên giơ tay lên. “Suỵt. Tôi nghĩ các quý ông đến nơi rồi.”

Thế là tất cả các quý cô trẻ chạy ào đến cửa sổ, cô Kingsley kéo Elissande theo.

‘Cỗ xe ngựa bốn bánh vẫn còn chưa đến trước cửa nhà, nhưng mắt Elissande đã bị lôi kéo đến một vị khách đặc biệt – một người đàn ông cực kỳ đẹp trai, với những        đường nét mạnh mẽ hoàn hảo, nam tính và cân đối. Đầu anh hơi ngả ra sau để nhìn ngắm ngôi nhà dễ hơn. Anh quay sang người đàn ông bên cạnh và mỉm cười với vẻ yêu thương sâu sắc.

Trong một phút, cô quên mất nhiệm vụ bất khả thi sắp tới. Một niềm vui náo nức cô chưa bao giờ biết đến nhóm lên trong cô, một niềm vui bắt nguồn từ thứ gì đó không hợp lý như là cách ánh nắng buổi chiều chiếu xuống vành mũ của anh, hay cách tay anh đặt trên cây ba toong nằm hờ hững cân bằng giữa hai đầu gối.

“Ngồi xuống đi nào”, cô Kingsley nói, kéo tay áo Elissande lần nữa. “Chúng ta không muôn họ nhìn thây chúng ta đứng ở đây như một đám nữ sinh ngốc nghếch”.

Elissande cho phép cô Kingsley đưa cô đến một chiếc ghế. Cô không nghi ngờ gì về danh tính của anh – người đàn ông đẹp trai nhất trong bọn họ. Trái tim cô đập dồn dập với một niềm hạnh phúc kích động trào dâng. Anh đã cứu những cô gái khỏi thảm họa về chuột; anh có những người bạn đáng yêu; anh có vẻ ngoài giống như một nhân vật chính trong một tác phẩm nghệ thuật cổ điển. Và anh là một hầu tước, một người đàn ông quan trọng có thể che chở cho cô và dì.

Cô cảm thấy điều đó. Sự thay đổi của dòng nước, sự đảo ngược của số phận, sự xô đẩy không thể giải thích được của định mệnh đang lấy đà.

Đúng là như vậy. Anh là điều đó. Ba ngày của cô bắt đầu từ giây phút này.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s