Mặt nạ hoàn hảo chương 2.3

‘“Ở vị trí cao nhất của cao nguyên là một nhà thờ nhỏ của Santa Maria del Soccorso, ở đó có một ẩn sĩ cất giữ một quyển sách ghi tên khách viếng thăm, và bán rượu. Tầm nhìn từ mũi đất này hấp dẫn và hùng vĩ đến kỳ lạ, những vách đá cheo leo thẳng đứng, và đường bờ biển xinh đẹp theo mọi hướng nhìn…”’

Elissande nhìn thấy nó thật rõ ràng: Đảo Capri, hiện lên như thiên đường trên Địa Trung Hải. Cô đang đi bộ men theo những vách đá sừng sững, mái tóc tung bay trong gió, tay cô cầm một bó cẩm chướng dại. Không có âm thanh nào ngoài tiếng sóng và chim mòng biển, không có ai ngoài những người dân chài đang vá lưới xa xa ở bên dưới, và không có cảm giác nào ngoài cảm giác trong lành và thanh bình của sự tự so tuyệt đối và thuần túy.

Cô chỉ vừa kịp đỡ được dì cô khi bà ngã khỏi chiếc ghế trong nhà vệ sinh.

Đã hơn bốn tám tiếng đồng hồ kể từ khi dì Rachel đi vệ sinh lần cuối, ảnh hưởng của chứng liệt người. Elissande đã dỗ dành dì Rachel ngồi dậy trong khoảng mười lăm phút sau bữa trưa, trong lúc cô đọc to một đoạn trong cuốn sách hướng dẫn du lịch đến miền Nam nước Ý để giết thời gian. Nhưng nhờ vào cách đọc ít hấp dẫn của cô hoặc nhờ vào cồn thuốc phiện mà cô vẫn không thể tước bỏ bỏ dì của cô, dì Rachel đã thiu thiu ngủ và cái chậu bên dưới vẫn trống không một cách đáng lo.

Cô nửa kéo, nửa vác dì Rachel ra khỏi nhà vệ sinh. Người phụ nữ lớn tuổi trong vòng tay cô năgj hơn một bó củi một chút, với sức sống và sự linh hoạt cũng bằng khoảng đó. Một trong những tài năng của chú cô là phát hiện ra những người phụ thuộc mình không thích điều gì và đổ chúng lên đầu họ. Vì lý do đó mà váy ngủ của dì Rachel nồng nặc mùi đinh hương, mùi mà dì không thích.

Mùi mà dì đã không thích. Trong nhiều năm nay, dì Rachel gần như luôn ở trong trạng thái mơ màng của cồn thuốc phiện và it nhận biết mọi thứ, miễn là bà uống thuốc đúng giờ. Nhưng Elissande vẫn quan tâm, cô mang cho bà chiếc váy ngủ không mùi lấy từ phòng mình.

Cô nhẹ nhàng đặt người dì lơ mơ ngủ xuống giường, rử tay, rồi thay váy ngủ cho bà, và đảm bảo chắc chắn rằng dì Rachel nằm đúng bên. Cô cẩn thận ghi lại số giờ dì Rachel nằm mỗi bên: Chứng bệnh thối loét do nằm giường rất dễ xảy ra với những người nằm trên giường quá nhiều.

Cô dém chăn quanh vai dì Rachel và nhặt cuốn sách du lịch bị rơi xuống sàn trong lúc vội vã đỡ bà. Cô đã để mất dấu chỗ đang đọc. Nhưng điều đó không quan trọng. Khi đọc về thành phố Manfredonia[1] trên bờ biển Adrỉatic, được một anh hùng phát hiện trong cuộc chiến thành Troy, cô cũng cảm thấy hạnh phúc như thế.

Cuốn sách bay khỏi tay cô, đập sầm vào bức tranh treo trên tường đối diện giường – bức tranh mà Elissande cố hết sức không bao giờ nhìn nó – và rớt bịch xuống sàn. Bàn tay cô bụm lấy miệng. Cô ngoái đầu về phía dì Rachel. Nhưng dì Rachel gần như không động đậy.

Elissande nhanh chóng nhặt cuốn sách lên và kiểm tra. Tất nhiên là có tổn thất: Trang sách cuối cùng đã rời khỏi bìa sau.

Cô khép cuốn sách lại và siết chặt nó. Ba ngày trước cô đã cầm lược chải đầu đập mạnh vào chiếc gương cầm tay. Hai tuần trước đó cô đã ngây người nhìn một hộp thuốc giệt chuột asen trắng mà cô tìm thấy trong tủ để chổi.

Cô sợ rằng cô đang từ từ đánh mất sự tỉnh táo.

Cô đã không muốn trở thành bảo mẫu của dì mình. Cô đã định bỏ đi ngay khi cô đủ tuổi để tìm kiếm một công việc ở nơi nào đó, bất cứ nơi nào khác.

Nhưng chú cô biết điều đó. Ông ta đưa những y tá đến, để cô thấy dì Rachel co rúm lại và gào khóc vì những phương pháp chữa trị ‘y học’ điên khùng của họ, để cô buộc phải bước vào, để lòng trung thành và biết ơn, và những điều tốt đẹp khác biến thành những xiềng xích liểng xiểng, xấu xí trói cô vào ngôi nhà này, vào sự khống chế của ông ta.

Cho đến khi tất cả lối thoát cô cong lại là vài cuốn sách. Cho đến khi ngày của cô quay vòng quanh sự đều đặn hay sự bất thường của dì cô. Cho đến khi cô quăng cuốn sách quý giá hướng dẫn đến miền Nam nước Ý vào một bức tường, bởi vì sự kiểm soát vượt khỏi tầm tay cô, thứ duy nhất cô có thể nương tựa, đang bị xói mòn dưới sức nặng của sự cầm tù.

Tiếng xe ngựa trên lối đi khiến cô túm lấy váy và chạy ào ra khỏi phòng dì Rachel. Chú cô thích thông báo sai ngày về cho cô: Trở về sớm để cắt ngắn sự ân xá nhờ sự vắng mặt của ông ta; về muộn hơn để đập tan hy vọng rằng có lẽ ông ta đã gặp được kết thúc xứng đáng nhất trong lúc đi xa. Và ông ta đã làm điều này trước đây: nói là đi xa mà thực ra chỉ là chạy xe quanh vùng rồi trở về nhà sau vài giờ, tuyên bố rằng ông ta đã thay đổi ý định bởi vì quá nhớ gia đình.

Cô vội vã đút cuốn sách hướng dẫn du lịch vào ngăn kéo để đồ lót trong phòng mình. Ba năm trước chú cô đã thanh lọc tất cả những quyển sách viết bằng tiếng Anh, ngoại trừ Kinh thánh và một tá cuốn sách tập hợp những bài thuyết giảng về dấu hiệu thịnh nộ của Chúa. Từ khi tìm thấy một vài cuốn sách ngẫu nhiên thoát khỏi sự thanh trừng này, cô đã canh giữ chúng với sự thận trọng sợ hãi của một con chim mẹ xây tổ giữa một bầy mèo.

Sau khi giấu kín cuốn sách, cô đến cửa sổ gần nhất nhìn ra lối đi. Lạ lùng thay, đỗ trước nhà không phải cỗ xe ngựa độc mã của chú cô mà là một cỗ xe ngựa bốn bánh mui trần với hàng ghế bọc đệm màu xanh ngọc.

Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Cô quay lại. Bà Ramsay, quản gia của Highgate Court đứng ở ngưỡng cửa. “Thưa cô, có quý bà Kingsley đến chơi”.

Các điền chủ và cha xứ địa phương thỉnh thoảng vẫn viếng thăm chú cô. Nhưng hầu như chưa bao giờ có phụ nữ đến thăm Highgate Court, vì dì cô nổi tiếng trong vùng là có sức khỏe đặc biệt mong manh và Elissande cũng nổi tiếng tương đương – nhờ vào những bình luận công khai có chiến lược của chú cô – là không thể rời giường bệnh của dì.

“Ai là quý bà Kingsley?”

“Bà ấy ở dinh thự Woodley, thưa cô”.

Elissande mang máng nhớ lại rằng dinh thự Woodley, cách Highgate Court hai dặm về phía tây bắc, đã được cho thuê một thời gian trước. Thế thì quý bà Kingsley là hàng xóm mới của họ. Nhưng không phải là một người hàng xóm mới sẽ gửi danh thiếp trước rồi mới đích thân đến thăm hay sao?

“Bà ấy nói có tình huống khẩn cấp ở dinh thự Woodley và mong cô đón tiếp bà ấy”, bà Ramsay nói.

Vậy thì quý bà Kingsley đích thực đã tìm sai người rồi. Nếu Elissande có thể làm gì cho bất kỳ ai, cô đã bỏ trốn với dì cô nhiều năm trước. Hơn nữa, chú cô sẽ không muốn cô tiếp khách mà không có sự đồng ý của ông ta.

“Nói với bà ấy là tôi đang bận chăm sóc dì của tôi”.

“Nhưng thưa cô, quý bà Kingsley đang quẫn trí”.

Bà Ramsay là một phụ nữ đúng đắn, trong suốt mười lăm năm làm việc ở Highgate Court, bà không hề chú ý là cả hai người phụ nữ trong nhà cũng khá quẫn trí – chú cô có biệt tài thuê được những người làm nhất định không chịu ngó nghiêng xung quanh. Thay vì ngẩng cao đầu và xư xử với một chút nghiêm trang, có lẽ đôi khi Elissande cũng nên bị cuốn hút trước những chuyện tầm phào.

Cô hít một hơi thở sâu. “Trong trường hợp đó, bà có thể đưa bà ấy vào phòng khách”.

Cô không có thói quen lánh xa những người phụ nữa quẫn trí.


[1] Một thành phố thuộc tỉnh Foggia trong vùng des Puglia của Ý

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s