Legend – Jude Deveraux Chương 9.2

Kady, người đang cố nhớ ra mình đang ở đâu và đang ở cùng ai, vừa cố hết sức đẩy anh ra vừa giữ cho người mình cứng nhắc.

Khi nụ hôn của Cole không khiến cô thư giãn, anh lôi chăn về rồi cuộn nó quanh người cô, hai tay anh siết lại. “Tôi phải làm gì để khiến cô quên hắn đây? Kady, cô yêu anh ta nhiều tới mức không nhìn lọt mắt bất kỳ người đàn ông khác ư? Hắn đã làm gì mà chiếm được toàn bộ tình yêu của cô thế?”

Kady mở miệng định nói, nhưng lại thôi. Thật không đúng khi so sánh Cole với Gregory, nhưng thật ra với Gregory cô chưa bao giờ có đủ thời gian. Điện thoại luôn reo, mọi người lúc nào cũng gõ cửa. Cô luôn mệt mỏi vì phải đứng cả ngày đến mức chẳng buồn quan tâm đến lãng mạn. Nếu Gregory hôn vào cổ cô khi cô đang nấu, với cô thế cũng đủ rồi.

“Thôi được rồi”, anh nói, “đừng trả lời”. Cô có thể thấy anh vẫn còn giận khi anh đứng dậy đi tới đống lửa. Gió lại đổi hướng lần nữa nên khói không còn bay vào họ. Tuy thế, Kady vẫn thấy hối tiếc khi không còn được rúc vào nhau dưới chăn.

Khi nhìn Cole từ phía sau, đang cúi xuống đống lửa, chuẩn bị thức ăn cho họ, Kady thấy cách mình đối xử với anh thật tệ. Anh luôn tử tế với cô, chăm sóc cô, thậm chí còn cưới cô khi cô không thể nuôi sống mình. Nếu không nhờ anh, cô có thể đã chết đói ở cái thị trấn không có tình người đó rồi. Tâm trí cô chạy đua với những điều tốt đẹp anh đã làm: thu xếp một hồ tắm nước nóng, lúc nào cũng bảo vệ cô, mạo hiểm mạng sống khi nghĩ cô bị thương. Và, theo anh nói, đây là tuần trăng mật duy nhất mà anh sẽ có trong đời.

“Tôi rất thích anh”, cô nhẹ nhàng nói với tấm lưng anh. “Chưa có người đàn ông nào chú ý tới tôi nhiều như anh. Anh đang làm hư tôi và tôi sợ là mình thích nó”.

Trong thoáng chốc cô không nghĩ là anh nghe cô nói gì, nhưng khi anh quay lại, cầm trong tay một miếng thịt thỏ, anh đang cười với cô như thể cô vừa trao cho anh lời khen tuyệt nhất trong đời vậy. Cảm thấy xấu hổ, Kady nhìn xuống lòng mình mà không nhìn vào anh. Anh có cần đẹp trai thể không?

Khi đã ăn xong, Cole nằm dài dưới tấm bạt, chống người lên khuỷu tay, đôi chân dài của anh dường như đang bao quanh lấy Kady; sau đó anh mỉm cười nhìn lên cô. “ Tôi muốn cô kể cho tôi nghe mọi thứ để hiểu cô hơn”.

Nghe anh nói thế, Kady liền cười lớn, nhưng khi nhìn vào mặt Cole, cô biết anh rất nghiêm túc. “Tôi đã sống một cuộc sống vô cùng tẻ nhạt, nó sẽ khiến anh đi ngủ mất thôi”.

“Tôi không thể tưởng tượng được bất kỳ điều gì về cô lại khiến tôi nhàm chán. Tôi muốn biết mọi thứ về cô, và tôi muốn nghe”.

Hoặc là do sự chân thành của anh hoặc là do cô muốn sắp xếp lại suy nghĩ của mình và cố hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra với cô, nhưng cô bắt đầu nói và kể cho anh nghe về cuộc sống của mình. Cô kể anh nghe cô luôn biết mình thích nấu ăn, rằng cô đã học nấu ăn thay vì các môn học khác ở trường. Cô không biết tên những vị vua, hoàng hậu hay tổng thống, nhưng cô biết về đồ ăn ở mỗi thời kỳ, và ai là đầu bếp nổi tiếng thời đó. Cô học trường cao đẳng nấu ăn, rồi nhận học bổng của trường nấu ăn Peter Kump ở New York.

Cô kể cho Cole nghe mục tiêu mở một cửa hàng nhỏ để cô có thể thử nghiệm với đồ ăn, cô muốn đi du lịch và viết sách. Khi cô hai lăm tuổi, mẹ của Gregory đã tới trường cô và nói cho cô nghe về quán bán đồ nướng của gia đình bà ấy tại Alexandria, Virginia. Bà Norman nói nhà hàng đang biến thành một con khủng long trong ngành ẩm thực thế nào và cần có người đảo ngược lại tình thế. Điều này đã hấp dẫn Kady, vậy nên cô đã đặt mục tiêu làm cho Onions ba năm, thậm chí cô còn ký một bản hợp đồng ba năm.

“Và tôi đã làm được”. Cô bảo Cole. “Phải mất một thời gian nhưng thậm chí mọi người bắt đầu tới Onions vì món ăn của tôi”.

“Làm việc cho bà Norman có dễ chịu không?’ Cole nhỏ nhẹ hỏi. Kady lưỡng lự trước khi trả lời. “Thật ra nó hơi khó khăn”, cô bắt đầu giải thích. Dù mẹ của Gregory khẳng định mình muốn cải tiến nhà hàng nhưng bà không thực sự muốn thay đổi bất kỳ thứ gì và phản đối mọi điều Kady cố làm. Bà ấy là một người thực sự keo kiệt, luôn từ chối sắm thêm thiết bị mới, vậy nên Kady bị mắc kẹt với cái vỉ nướng phân nửa thời gian không thèm hoạt dộng và một cái bếp mua từ năm 1962.

“Kady”, Cole nói, “Cô chính là cái nhà hàng đấy, Tại sao cô không dọa bỏ đi nếu bà ta không mua thiết bị mới?”

Kady thở dài rồi nhìn lên trời. “Tại sao ai cũng nghĩ tôi bất lực? Và ngu ngốc?”

“Tôi không nghĩ-”

“Có đấy, tất cả mọi người ở trường cũng nghĩ thế khi tôi chấp nhận lời đề nghị của bà Norman, nhưng tôi biết chính xác mình đang làm cái gì. Tôi được khắp nơi mời làm, nhưng tôi biết nếu mình làm cho ai dó như Jean-Louis, cả đời tôi sẽ bị nói là được một chuyên gia dạy dỗ và họ sẽ so sánh tôi với ông ấy. Tôi nhận việc ở Onions vì kiêu căng. Một sự kiêu căng cổ điển, thuần túy. Tôi biết nếu có thể tiếp quản một nhà hàng cũ kinh khủng như thế và đảo ngược tình huống, tôi sẽ kiếm được lợi nhuận. Sau đó tôi có thể làm bếp trưởng ở bất kỳ đâu chứ không phải như một phụ bếp, hay tôi có thể mở một nhà hàng riêng với nguồn tài chính đó”.

Cole mỉm cười với sự thông mình và tính toán của cô. “Thế chuyện gì đã xảy ra?”

“Chẳng gì cả. Tôi đã làm đúng như những gì mình đặt ra”. Cô cười. “Và tôi có món hời là con trai của bà chủ”.

“Không phải cô nói mình đã làm ở đó năm năm rồi sao?  Cô có được mua một cái bếp mới sau khi hợp đồng ba năm kết thúc không?”

Kady phá lên cười. “Vẫn chưa, nhưng sắp có rồi. Tôi không nghĩ bà Norman có thể từ chối con dâu của mình một cái vỉ nướng, anh thấy có đúng không?”

Cô vô tư cười nói, nhưng Cole không cười. “Kady, ai là chủ sở hữu nhà hàng đó?”

“Đừng nhìn tôi như thế, tôi biết anh đang nghĩ tới chuyện gì. Sau khi cưới Gregory, với tư cách là vợ anh ấy, tôi sẽ sở hữu một nửa nhà hàng”.

“Anh ta hỏi cưới cô trước hay sau khi hợp đồng hết hạn?”

Kady suýt cười vì anh vẫn không chịu nói tên Gregory. “Sau đó. Nhưng đừng cố khiến nó như là Gregory muốn cưới tôi chỉ để giữ tôi làm đầu bếp”.

Kady hít một hơi thật sâu vì lời nói bóng gió của Cole bắt đầu làm cô giận. “Anh không hiểu về Gregory và tôi. Chúng tôi là một đội. Gregory cho tôi tự do để tập trung vào nấu ăn. Từ khi chúng tôi gặp nhau, anh ấy luôn làm việc vất vả vì Onions. Anh ấy viết cho mấy tờ báo và tạp chí phê bình ẩm thực để có thêm sự chú ý. Anh ấy mời những người có thế lực dùng bữa để họ truyền tai nhau”.

“Tôi đoán nếu mọi thu nhập của mình đều phụ thuộc vào một người phụ nữ, tôi cũng sẽ làm mọi thứ để giữ cô ấy bên mình”.

“À, thực ra thì thu nhập của anh ấy không chỉ dựa vào tôi! Anh ấy có tài sản của mình. Ngoài ra anh ấy và mẹ của mình có thể thế chỗ tôi bất kỳ lúc nào”.

“Ồ? Thế mẹ anh anh đã thử tìm bao nhiêu đầu bếp trước khi cô nhận công việc đó?”

Một phần Kady biết cô không nên trả lời anh, nhưng sao cô phải giấu nhỉ? Anh có thể nói gì mà anh muốn và nó sẽ chẳng thay đổi những thứ cô tin là sự thật. “17”.

“Bao nhiêu? Tôi không nghe thấy cô nói”.

“17! Đó có phải điều anh muốn nghe không. Bà Norman đã tới ba trường nấu ăn và phỏng vấn 17 sinh viên mới tốt nghiệp, nhưng không ai trong số họ muốn thử sức với nhà hàng. Nhưng đó là vì họ không biết nhìn xa. Tất cả họ đều muốn làm cho Wolffgang Puck hay ai đó nổi tiếng khác”.

“Có lẽ họ chỉ thấy Gregory và bà mẹ yêu quý của anh ta sẽ cố điều khiển họ như cách họ đang làm với cô”.

“Chẳng ai làm gì tôi cả! Tôi rất hạnh phúc, Gregory và tôi sẽ kết hôn vì chúng tôi yêu nhau. Anh không biết anh ấy tuyệt thế nào. Anh ấy đã quyến rũ tôi với những điều mới là, với hoa hồng và sâm-panh, những buổi hòa nhạc, những trận đấu và-“

“Nhưng anh ta không xì tiền cho một cái bếp mới, đúng chứ? Anh ta lái xe ngựa loại nào?”

“Không phải loại mà anh biết, anh ấy lái một chiếc Porsche đỏ mới mà anh ấy mua năm ngoái”.

“Thế còn xe của cô?”

“Một chiếc Ford Escort được 10 năm rồi. Thôi ngay đi! Tôi không nấu ăn chỉ để kiếm tiền. Và ý anh là không người đàn ông nào có thể yêu tôi vì chính con người tôi, rằng nếu anh ta yêu tôi thì cũng vì lí do khác hả?”

“Tôi chỉ đang nói nếu người mà cô nghĩ cô yêu này đang kiếm tiền từ cô và nếu cô cưới anh ra, cô sẽ bị kẹt với cái bếp hỏng đó suốt phần đời còn lại của mình. Anh ta sẽ là chỉ huy của nhà hàng, mặc quần áo đẹp, tay bắt mặt mừng với mọi người, còn cô sẽ chỉ đứng phía sau làm nhiệm vụ hậu cần. Cô vừa mới bảo tôi anh ta có tham vọng làm chính trị. Tôi cá anh ta có thể gặp vài phụ nữ có quyền lực, xinh đẹp vượt qua tài năng của cô đấy”.

“Thôi đi”, Kady thì thào. “Tôi không muốn nghe nữa”.

Nhưng Cole không dừng lại. “Nói cho tôi biết, hợp đồng hôn nhân của cô có bao gồm một nửa nhà hàng không?”

Cô nhìn anh chằm chằm. “Hợp đồng hôn nhân của tôi sẽ nói rằng chúng tôi hứa sẽ yêu nhau suốt đời”.

Cole vờ như chưa nghe cô nói. “Theo tôi thấy, anh ta rất khéo léo sắp đặt nếu cô bỏ đi, sẽ chẳng ai biết đến tên cô. Cô chưa tạo ra tên tuổi cho mình mà là tên tuổi cho nhà hàng của anh ta. Và trong năm năm, cô đã khiến nó thành một nơi tuyệt vời đến mức, để tôi đoán, nếu cô rời đi, anh ta có thể có bất kỳ đầu bếp nào tiếp quản vị trí của cô. Nếu anh ta mua một cái bếp mới, thế đấy. Cô sẽ có không xu dính túi để mở nhà hàng cho riêng mình, tất cả những gì cô có thể là nhận làm cho một đầu bếp khác, việc có lẽ sẽ khó khăn vì cô đã quen làm chủ rồi”.

“Anh sai rồi! Gregory và tôi sẽ kết hôn. Tôi sẽ đồng sở hữu mọi thứ”.

“Ồ? Tôi nghĩ bất kỳ người nào có não cũng sẽ làm giống tôi, đút ngay cái nhẫn vào tay cô. Hay anh ta sẽ giữ lấy tự do của mình vì anh ta đã có mọi thứ mình cần rồi? Chỉ với một cái nhẫn đính hôn, anh ta đã có thể giữ cô trong tay. Và cô còn không để tâm tới cái bếp mới!!”

“Đừng nói nữa! Hãy thôi đi!” Kady hét lên. Sự tức giận chạy xuyên qua cô đã vượt quá nhưng nghi ngờ của anh, nhưng anh đã suýt soát vạch đích, cô không thể quên những lời mà bạn cô, Jane đã nói. Chỉ vì Jane là một kế toán, cô ấy nghĩ mình quyền hỏi về tài chính của mọi người. Cô không kiềm chế đươc mà hỏi ngay Kady về lợi nhuận nhà hàng thu được và phần trăm Kady được chia. Jane đã kinh ngạc khi biết Kady chỉ nhận số tiền mà theo Jane là không thỏa đáng, không phải với đối tác làm ăn, không phải là chia sẻ lợi nhuận với thành công mà cô mang lại cho Onions, và thực ra cô cũng không biết Onions phát đạt thế nào. Kady đã cười bác bỏ lời lẽ của Jane, nói rằng cô sẽ nhận được nếu cưới con trai của bà chủ. “Kady, mình không phải là đa nghi”, Jane nói, “nhưng nếu hai cậu li dị, cậu sẽ bị trắng tay đấy. Cậu đã mất nhiều năm làm việc trong nhà hàng đó, nhưng nhà của cậu, cả đồ đạc đều đứng tên anh ta vì mọi thứ đều được mua trước khi kết hôn. Nếu có li dị, cật sẽ bị bỏ lại hoàn toàn rỗng túi. Cậu sẽ nhận đúng những gì mà cậu đem đến cho cuộc hôn nhân, không gì cả”.

Kady bỏ ngoài tai lời của bạn cô, nhưng Jane đã gieo vào đầu Kady một hạt giống nghi ngờ.

“Thôi ngay đi!”. Kady lại nói với Cole, lần này là trong tiếng thì thầm khi cô vùi mặt mình vào hai lòng bàn tay. “Tôi không muốn nghe ai nói thêm tôi nên đặt một cái giá vào tình yêu của mình cho Gregory nữa”.

Mặt đầy hối hận, Cole quàng một tay qua người cô. “Cô là vợ tôi, tôi muốn chăm sóc và bảo vệ cô. Thời của cô những người chồn không làm thế sao?”

Kady khoát tay anh ra khỏi vai mình. “Anh không phải chồng tôi”.

“Tôi là chồng cô”. Cole điềm nhiên nói và kéo cô vào lòng mình lần nữa, lần này không để cho cô thoát ra. “Tôi sẽ không có mặt khi cô về bên hắn ta; lúc đó tôi chết rồi, nhưng lúc này đây, tôi chính là chồng cô”.

Anh siết chặt lấy cô. “Kady, tôi không thể chứng tỏ cho cô thấy tôi yêu cô sao? Tôi không thể khiến cô thấy tôi ghét người đàn ông cô nói cô yêu sao? Tôi sẽ nói bất kỳ điều gì, làm bất kỳ việc gì để hạ thấp uy tín của hắn. Tôi biết cô đúng, rằng anh ta yêu cô bằng cả trái tim, làm sao anh ta có thể không như thế? Nhưng tôi ít nhất cũng phải được làm cô ghét hắn chứ? Được không?”

Kady mất một lúc bị xoay mòng giữa suy nghĩ và cảm xúc. Cô chưa từng là một trong những cô gái khiến đàn ông cố gây ấn tượng, nhào xuống chân cô để mời cô đi chơi. Cô luôn phúng phính và cả thẹn, cô ít giao thiệp với đàn ông ngoài nhà bếp.

“Anh ấy yêu tôi”, cô nói nhỏ, đầu ngả vào bờ ngực khỏe khoắn của Cole. “Anh ấy sẽ mua cái bếp mới nếu tôi nhất quyết đòi thế, nhưng chúng tôi đang dành tiền cho căn nhà mới và-” “Ai đứng tên căn nhà?”

Kady không thể ngăn mình cười. “Anh là người đàn ông xấu tính khủng khiếp đấy”, cô nói.

Anh nâng mặt cô lên nhìn vào anh. “Không, tôi là người đàn ông phải lòng một người phụ nữ yêu người đàn ông khác”. Rồi thật dịu dàng và ngọt ngào, anh hôn cô. “Cô nên mừng vì gã Gaylard của cô không có ở đây nếu không tôi e là mình sẽ phủ bóng đêm lên anh ta và giải quyết hắn”.

“Thế thì anh ấy sẽ treo cổ anh lên”, cô nhìn anh nói, cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của anh trên môi cô. Vào khoảnh khắc quý giá ấy cô dường như không thể nhớ nổi Gregory là ai.

Suy nghĩ đó khiến cô đẩy mình khỏi vòng tay anh. “Chúa tôi”, cô vui mừng nói. “Trời tạnh mưa rồi, chúng ta phải đi thôi. Đúng vào lúc tôi thấy vui vẻ”.

Cole vừa cười vừa cố tình túm lấy tay Kady, nhưng cô đã tránh được bà bò ra khỏi bạt.

“Chúng ta đi luôn nhé?” Cô nhìn xuống anh, hai tay chống nạnh.

“Tất nhiên rồi”, Cole vô tư trả lời và bắt đầu thu dọn đồ. “Tôi sống chỉ để hoàn thành ước muốn của cô mà”.

Vài phút sau, họ đã đóng gói xong và chuẩn bị lên đường, nhưng khi Cole cúi xuống nhặt túi lên, Kady khá chắc là cô đã nghe anh nói “đồ hèn nhát”. Cô nghĩ đến việc bào chữa, nhưng thay vào đó, cô hít một hơi và nhìn cảnh vật xung quanh như không có Cole Jordan tồn tại trên đời.

(Hết chương 9)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s