Sizzle – Julie Garwood Chương 5.1

Những lúc lo lắng về bà nội trở nên quá mạnh, Lyra sẽ bị đau dạ dày và không thể ăn gì. Trong suốt quá trình thất bại của bác sĩ Timothy Freeman, cô đã sụt 7 pound, nhưng ngay khi vị bác sĩ tâm thần danh tiếng này đưa ra tòa những phát hiện của mình liên quan tới tình trạng tinh thần của Gigi, Lyra đã nhanh chóng lấy lại được cân nặng.

Con trai của bà, Christopher Prescott, Jr.., và vợ ông, Judith – hai người tình cờ lại là bố mẹ Lyra, mặc dù cô không muốn thừa nhận điều đó – đã bắt đầu mấy trò lừa dối khi  vào một bữa tối, Gigi thông báo rằng bà sẽ hẹn với luật sư để thay đổi vài điều kiện ủy thác. Vì Gigi đang qua lại với một người đàn ông góa vợ mà bà nhắc tới với vẻ trìu mến, con trai bà, cùng vợ của ông, đã nhảy tới kết luận rằng Gigi muốn đưa ông ta vào di chúc của bà. Lạy chúa, bà thậm chí có thể để lại mọi thứ cho ông ta. Khả năng họ có thể mất tất cả khiến bố mẹ Lyra rùng mình. Họ đã quá quen với việc nhận tiền từ bà, và họ muốn mọi chuyện sẽ cứ thế mãi.

Christopher đã khôn khéo đợi hai anh của Lyra, Owen và Cooper, ra khỏi thành phố đi làm rồi mới bắt đầu hành động. Họ dùng lợi thế tuổi già của Gigi như là một vấn đề cần quan tâm, ông ta và luật sư của mình đã đệ đơn yêu cầu giám hộ. Kiến nghị đề cập tới tình trạng không đủ năng lực tinh thần và yêu cầu tòa án trao cho ông quyền quyết định y tế cũng như tài chính của bà.

Bác sĩ Freeman được gọi đến để đánh giá tình trạng bà. Không chỉ giỏi chuyên môn, nghiêm túc, vị bác sĩ này cũng rất tốt bụng, và Gigi thích ông ấy. Ông đã tiến hành vô số các bài kiểm tra nhằm xác định trạng thái tinh thần của bà, đồng thời thực hiên các buổi trò chuyện kéo dài hai tiếng với bà về mọi chủ đề từ Christopher Columbus cho tới tàu vũ trụ. Với sự hợp tác của bà, ông chuyển bà tới một bệnh viện gần đó để kiểm tra tổng thể gồm chụp điện não đồ CT.

Kết quả của các bài kiểm tra đúng như Lyra mong đợi và cầu nguyện. Ngoài một số bệnh viêm khớp ở đầu gối và tay, sức khỏe nội cô bình thường, tâm trí hoàn toàn tỉnh táo (Nguyên văn: mentally she was sharp as a tack.). Bà không mắc chứng Alzheimer hay bất kỳ loại bệnh mất trí nào khác, trái ngược với giả thuyết mạnh mẽ của con dâu bà, Gigi không cho thấy bất kỳ dấu hiệu suy yếu tuổi già nào.

Thờ điểm đáng ngạc nhiên nhất chính là cuối phiên tòa. Thẩm phán đã được đệ trình một bản sao về quỹ ủy thác của Gigi, và trước khi phán quyết, ông đã hỏi Christopher Prescott xem ông ta đã bỏ thời gian đọc nó chưa.

“Thưa quý tòa, tôi chưa đọc”. Christopher thú nhận. “Nhưng mẹ tôi đã nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của tôi khi bà thay đổi di chúc 3-4 năm trước”.

Thẩm phán gật đầu. “Và lúc đó, anh có tin trí óc mẹ mình hoàn toàn khỏe mạnh không?”

“Tất nhiên rồi”. Ông ta trả lời. “Chỉ là sau đó bà có dấu hiệu… bị lẫn”.

Thẩm phán giơ tập giấy lên. “Tôi thấy anh được cho 200.000 vào lúc bà thay đổi di chúc”.

“Vâng, tôi đã được bà cho ngần ấy, nhưng tôi đảm bảo mình sẽ không nhận nó nếu tôi nghĩ bà vẫn có khả năng đưa ra những quyết định sáng suốt”.

“Ông Prescott, theo tài liệu, nếu mẹ anh mất khả năng nhận thức, cháu gái bà ấy, Lyra Decoursey Prescott sẽ trở thành người giám hộ. Cô ấy có quyền đưa ra quyết định về tài chính và y tế của bà ấy”.

“Nhưng tôi là ngươi thừa kế tài sản sau khi bà ấy mất”, Christopher nói.

Thẩm phán lắc đầu. “Không, không phải anh”.

Christopher  há hốc miệng. Vẻ mặt ông ta lố bịch hệt vợ mình.

Judith nhìn như thể bà ta vừa mới bước ra từ tàu lượn siêu tốc vậy.

Thẩm phán nhanh chóng kết thúc phiên tòa, tuyên bố Gigi hoàn toàn có khả năng tự xử lý tài chính.

Trong suốt thử thách mệt mỏi này, Gigi vẫn rất điềm tĩnh. Sau khi nghe tòa phán quyết, bà vỗ nhẹ vào tay con trai, hôn lên má con dâu, sau đó vòng tay ôm Lyra và bảo cô đưa tất cả bọn họ đi ăn tối ở nhà hàng ưa thích của bà.

Ngay từ nhỏ, Lyra đã biết nội mình là một người phụ nữ tuyệt vời thế nào, nhưng sau phiên tòa, cô nhận ra nội cô còn hơn cả thế. Nói thế nào nhỉ? À, đúng rồi, tinh ranh như cáo (Nguyên văn: crazy like a fox). Đấy chính là Gigi. Bà đã bỏ bùa vị bác sĩ tâm thần và thẩm phán đến mức khi công bố kết quả kiểm tra, họ trông cũng hài lòng như Lyra vậy. Gigi luôn biết chính xác mình đang làm gì và… vì lý do gì.

Bất chấp chiến thắng tại tòa, Lyra chắc chắn người bố đáng khinh của mình sẽ không dừng việc cố kiểm soát tiền của mẹ ông, có nghĩa là ông ta sẽ không từ bỏ nỗ lực không biết xấu hổ của mình để chứng minh bà không có năng lực. Nội cô đã xoay sở để thắng vòng này, nhưng Lyra lo lần sau sõ khó hơn.

Gigi chắc chắn sẽ không giúp được gì cho vụ kiện. Thi thoảng bà hay làm những việc được coi là hết sức kì quặc.

Chín tháng qua, bà đã sửa phòng tắm dưới tầng tới ba lần. Dạ dày của Lyra bắt đầu đau trở lại sau lần tu sửa thứ hai. Lần đầu, Gigi mở rộng nhà tắm, bỏ tủ đựng đồ để lấy thêm không gian. Vài tuần sau, bà lại muốn đổi nữa, bà thêm một cái vòi hoa sen và bồn rửa mặt mới, thay cả sàn mới luôn. Ngay khi sửa xong, bà muốn nó hiện đại hơn. Bà đã đem quyên tặng cho Habitat for Humanity (Tổ chức từ thiện) đồ cố định, vòi sen, bồn rửa mặt. Nhà thầu, Harlan Fishwater, một người đàn ông kiên nhẫn và ngọt ngào, không hề phàn nàn gì. Ông đã lát sàn bằng đá cẩm thạch, một cái tủ gỗ ép đá bên trên có bồn rửa mặt. Ông cũng thay giấy dán tường cho lần thứ ba.

Trong khi Harlan đang định sẽ xây kệ trên gác mái thì Gigi đã nói chuyện với một kiến trúc sư về việc sửa lại nhà bếp. Đó là lúc Lyra bắt đầu sụt cân trở lại, lo lắng Christopher và Judith sẽ có cớ để ra tòa lần nữa.

Dù Gigi đã đảm bảo rằng mọi thứ đã ổn, Lyra vẫn không thể hiểu nổi viêc bà đang làm – mãi tới khi tình cờ biết rằng Harlan đang phải cố nuôi năm đứa con và một người vợ vừa mới bị sa thải. Harlan làm việc rất ổn, nhưng với nề kinh tế suy thoái hiện nay, không có nhiều người muốn sửa sang lại nhà. Sự đáp trả hào phóng của Gigi đã khiến ông bận rộn suốt.

Nhưng đây không phải là lần duy nhất hành động của Gigi có thể được coi là đặc biệt. Bà đôt nhiên biến mất vào cuối tuần mà chẳng nói năng với ai. Trước khi bà về nhà, Lyra đã hoảng loạn, và nội cô – dù bà có tỏ ra hối lỗi thế nào – tuyệt nhiên không tiết lộ bà đã đi đâu.

Biến mất trong nhiều ngày… đó là điều bố Lyra có thể đưa vào vụ kiện.

Và lại tới nước thánh. Chuyện đó là thế quái nào?

Lyra biết ơn đường I-5 vẫn còn bật đèn sáng khi cô đi về phía nam. Stress–free drive (một cái đĩa có độ dài 6 phút, nhằm giảm căng thẳng khi lái xe) sẽ cho cô nhiều thời gian cần thiết xem xét phải làm gì trước khi Cha Henry qua.

Cô tăng tốc để chuyển làn đường. Một chiếc xe cắt ngang qua xe cô khiến cô cua gấp. Sách và DVD của cô bay tứ tung, nhắc cô rằng cô cần phải làm gì đó với chúng.

Cô lắc đầu khi nhớ về kinh nghiệm chiều nay.

Sân bán đồ cũ đã thu hút sự chú ý của cô khi cô đang đi đường vòng qua khu phố sang trọng ấy. Khi còn nhỏ, Lyra đã bị mấy nghi lễ này mê hoặc, đây là nơi người ta trưng bày đồ đạc của mình cho cả thế giới với hy vọng thu về được ít tiền.

Trong khi những người khác thấy đồ hạ giá như dịp để kiếm những thứ rẻ tiền, Lyra coi chúng như những câu chuyện. Khi cô xem qua đồ đạc mà chủ của nó vứt đi, cô sẽ tạo ra một câu chuyện về con người và cuộc sống của họ. Điều đó hơi lạ nhưng miễn là không ai biết thì cô cũng không quan tâm. Lyra dùng những câu chuyện mình tạo nên như là bài tập về sự sáng tạo.

Cô thường không để ý tới quần áo, nhưng trong một phiên bán đồ cũ, cô thấy một chiếc váy cưới trắng, kiểu cổ điển năm 1970, vẫn còn dán mác. Rõ ràng là chưa ai mặc nó. Trong một cái hộp đựng đầy đồ trang sức, Lyra thấy một cái vòng tay ghi “Yêu em suốt đời, John”.  Trí tưởng tượng của cô lại bay xa, cô hình dung hai con người trẻ tuổi yêu nhau say đắm và chuẩn bị dẫn nhau tới bệ thờ. Là người con gái đã thay lòng hay là chàng trai? Một câu chuyện kịch tính xuất hiện rồi sau đó là một cái khác, tất cả chỉ dựa vào một cái mác giá và một dòng chữ.

Phiên bán đồ cũ thu hút cô hôm nay hơi kỳ lạ. Lyra vẫn chưa thể sáng tác ra một câu chuyện nào đằng sau nó. Người phụ nữ điên cuồng ném tất cả kho báu của mình ra ngoài có một vẻ kỳ lạ đặt biệt trong mắt. Cô ấy dường như muốn thoát khỏi mọt thứ đén tuyệt vọng, la hét với mọi người lấy bất kỳ thứ gì họ muốn.

Lyra chìm trong đống sách. Cô không thể đi một mạch mà không nhìn vào đó, cô đã bị chồng sách ở giữa sân lôi kéo. Khi cô quỳ xuống nhặt vài quyển lên xem, cô hết sức ngạc nhiên với thứ mình tìm thấy. Một vài cuốn đã khá cũ. Cô mở cuốn The Grapes of Wrath và nhìn vào trang tiêu đề. Trên đó là chữ ký của John Steinbeck. Cô cẩn thận lật trang giấy và nhìn vào bản quyền, nhận ra nó là bản in đầu tiên. Cô nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống và với lấy một cuốn khác, The Lord of the Rings. Bên trong là chữ ký của Tolkien. Cô lướt qua một tá những cuốn sách cổ khác và thấy thêm bốn quyển có chữ ký nữa. Cô không thể tin vào mắt mình.

Trong chồng sách này, nằm rải rác khắp sân cỏ, có cả một gia tài ấn bản đầu tiên và được đề tặng. Chắc chắn người phụ nữ điên cuồng đang chạy quanh bãi cỏ kia không biết mình đang cho đi cái gì.

Lyra đã cố giải thích cho người phụ nữ rằng những cuốn sách đó trị giá rất nhiều tiền, nhưng cô ta có vẻ không quan tâm. Thật ra, cô ta còn la hét với Lyra rằng nều cô không lấy mấy cuốn sách đó thì cô ta nhóm lửa đốt rác và ném tất cả vào đấy. Lyra kinh hoàng đi hết chồng này đến chồng khác mang sách vào xe nhiều hết sức có thể.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s