Sizzle – Julie Garwood Chương 4.2

“Vâng?”

“Cậu đã ở đâu thế hả?” Cơn giận giữ trong giọng ông Merriam trong máy quá to và rõ ràng.

“Ta đã gọi cậu 4 lần rồi”.

“Tôi vẫn đang ngồi đây chờ ông gọi. Tôi thề đây là lần đầu tiên điện thoại kêu. Tín hiệu yếu…có lẽ đấy là lí do…”

Milo thấy mình như một thằng ngu. Sao hắn lại quên mất lí do hắn ở nhà Rooney chứ?

“Đồ rẻ tiền, mấy cái điện thoại vứt đi”, ông Merriam chủi rủa. “Nghe này. Ta gọi để hủy nhiệm vụ”.

“Ông không muốn tôi-“

“Đúng thế. Có kẻ đã nói dối ta, thuyết phục thứ ta muốn đang nằm ở két sắt trong phòng Rooney, nhưng nó không có ở đó”.

Milo quan sát đường và thấy xe của Rooney đang rẽ vào góc phố. “Hắn về tới nhà rồi”.

“Tuyệt lắm. Ta đã cử Charlie Brody và Lou Stack tới đó rồi. Cậu ở nguyên đó, bọn chúng có thể sẽ cần cậu giúp để tìm Rooney nói chuyện”.

“Tôi không nghĩ nó sẽ hiệu quả đâu, thưa ông. Ông cần biết…ừm…ở đây có một vấn đề”.

“Sao cơ?”

“Có một vấn đề”, hắn nhắc lại. “Vợ Rooney đang tổ chức bán đồ cũ”.

“Tổ chức cái gì?”

“Bán đồ cũ, và ở đây phải có tới một trăm người”. Hắn phóng đại. “Bọn họ cũng đang đi ra đi vào căn nhà. Con vợ đang vứt hết mọi thứ”.

“Ngồi đó đợi”, Merriam ra lệnh. “Ta cần nói chuyện với Charlie và Stack, ta sẽ gọi lại sau”.

Milo quyết định tốt hơn hết là không đặt điện thoại xuống, hắn sợ sẽ để lạc mất nó lần nữa, nên hắn đặt nó trên bảng điều khiển và ngồi đợi. Chiếc BMW của Rooney phanh kít lại trên đường. Thậm chí chưa ra khỏi xe gã đã hét toáng lên.

“Đặt cái đó xuống. Mấy người đang làm gì thế hả?” Gã gầm lên. “Đặt lại đó. Anh kia… tránh xa nó ra”. Gã giật chồng quần áo khỏi tay một phụ nữ và đẩy cô ta. “Cô ra khỏi đây, ngay bây giờ”.

Milo cảm thấy như thể hắn đang xem một bộ phim hài vậy. Hành động của Rooney khá là hài hước. Mặt gã đỏ lựng, và gã phóng qua đám đông, đẩy họ sang một bên  rồi gầm lên với vợ gã.

“Đây rồi”. Milo nói thầm. Gã lôi bà Babs qua một bên, nụ cười tự mãn trên mặt cô ta. Cô ta rõ ràng là đã quen với việc chửi rủa đấy của ông chồng.

“Cô đã làm gì thế hả?” Rooney hét lên. Gã vấp vào một chồng sách. “Ôi trời ơi. Cô không đựng tới nghiên cứu của tôi, phải không? Cô đã làm thế. Cô có biết mình vừa mới làm gì không hả? Mọi thứ đã mất hết? Mọi thứ trong đó đã không còn?”

Bà Babs không hề nao núng. “Mọi bài viết từ cái thư viện quý báu của anh đều ở ngoài này… những gì còn lại”.

Gã lắc đầu không tin và chạy vào trong. Babs vẫn đứng ngoài sân cười. Cô ta quay lại với đám đông đang dõi theo cô ta và hô to. “Mọi thứ vẫn miễn phí. Cứ tiếp tục lấy thứ gì mà mọi người muốn, nhưng phải nhanh lên. Chồng tôi đang điên tiết và sẽ trở nên xấu tính đấy”.

Cô ta có vẻ không hề lung túng với khả năng đấy.

Milo từ trong xe nhìn ra và quyết định, bất chấp đôi môi bơm căng và khuôn mặt được nâng đáng sợ của cô ta, Babs khá là sang trọng. Quần áo cô ta cũng thế. Cô ta khoác một bộ đồ xanh gắn đá, hợp tông với đôi giày cao gót. Hắn có thể thấy mấy móng chân sơn đỏ của cô ta qua đôi giày hở mõm.

Milo không biết hắn nên đợi bao lâu. Ông Merriam đã bảo hắn không được làm gì nếu không nhận tin từ ông ta, nhưng giờ, người nào người nấy đều đã về xe. Một khi họ đi khỏi, một hoặc cả hai kẻ nhà Rooney kia sẽ nhận ra hắn vẫn còn ở đó.

Hai kẻ Rooney đã quyết định giùm hắn. Milo đã bị cuốn vào trận tranh cãi của chúng, hắn không thể rời đi.

Babs nhét tay vào túi áo khoác, cố đối đầu với chồng mình đang lao ra khỏi cửa, gào thét như một con linh cẩu bị thương.

“Đồ chó cái ngu ngốc. Cô đang nghĩ gì thế hả? Cô không biết mình vừa làm gì ư? Cô vừa ném mỏ vàng của tôi đi. Một mỏ vàng trị giá hàng triệu đô đấy”.

Mắt gã đảo quanh sân. Gã nhìn chằm chằm vào một đống đồ la liệt trên sân. “Có thể nó vẫn còn ở đây… có thể vẫn chưa muôn”. Gã thụp người xuống đất và bắt đầu điên cuồng tìm. “Có thể nó bị vùi xuống dưới”. Gã vừa ném mấy cuốn sổ, gạt tàn và khung ảnh đi vừa cầu khẩn “Làm ơn, làm ơn, Chúa ơi, đừng để nó biến mất. Đừng để nó biến mất”.

“Hay đấy, Giờ anh đang xin Chúa cơ à, đồ đạo đức giả”. Babs khinh bỉ nói.

Gã lờ vợ mình đi, tiếp tục lục lọi cho tới khi khẳng định thứ mình tìm không còn nữa. “Tại sao? Tại sao cô lại làm thế với tôi? Hắn đang săn đuổi tôi. Hắn không chỉ giết tôi mà còn giết cả cô đấy. Đúng thế. Hắn không thể bỏ qua khả năng tôi đã kể cho cô về nó. Tại sao?” Hắn thổn thức nhắc lại. “Tại sao cô-”

“Anh không định đưa tôi đi New York”.

Miệng gã mở to. “New York?” Gã gào lên. “Tất cả chuyện này đều là vì tôi không đưa cô đi New York?”

Babs giơ tay trái của mình lên, nhìn vào cái nhẫn cưới kim cương, cô ta thở dài, rồi tháo nhẫn ra ném vào chông mình. Nó rơi xuống cỏ, cạnh gã.

“Cô đang… cô điên à?” Gã thở hổn hển, lần mò đám cỏ để tìm nó.

Cô ta lại đút tay vào túi, nhìn gã chằm chằm. “Anh biết tôi muốn xem mấy buổi diễn ở Broadway đến mức nào. Anh bảo tôi anh không có thời gian, nhớ không? Tôi đã cầu xin và cầu xin anh. Nhưng nó chẳng ích gì. Thế mà anh lại có thời gian để đưa người phụ nữ khác đi New York. Anh đã xem bao nhiêu buổi diễn cùng cô ta rồi?”

Như thể vừa bị gió quật ngã, Rooney ngồi phịch xuống. “Đó là vì-”

“Sao anh nghĩ tôi không thể phát hiện ra nhỉ? Anh đã lừa dối tôi, nhưng không giống anh, tôi có những người bạn trung thành. Susan đã thấy anh trên máy bay. Cô ấy bảo tôi người phụ nữ bên cạnh đang bám lấy anh”.

Hắn lồm cồm bò dậy, gầm gừ qua kẽ răng, “Tôi sẽ giết cô”.

Babs rút từ trong túi ra một khẩu súng.

“Không, anh không phải. Tôi mới là người sẽ giết anh”.

Milo bị thôi miên bởi những gì hắn đang chứng kiến và không dám chớp mắt, sợ sẽ bỏ sót điều gì. Cô ta thật sự sẽ làm thế? Đó là loại súng gì thế nhỉ? Nhìn như khẩu .38 hoặc một khẩu .45. Hắn ước gì mình ở gần hơn để nhìn cho rõ. Hoặc có lẽ là cướp lấy nó. Hắn sẽ dùng một khẩu khác khi hắn muốn.

Và cái nhẫn đó. Hắn phải có được nó trước khi ai đó nhặt được. Hắn phân vân giữa cái nhẫn dưới đám cỏ và khẩu súng. Hắn có nên ngăn con mụ điên đó lại không nhỉ?

Ông Merriam cần phải tìm ra nơi Rooney dấu thứ mà hắn đã lấy. Đó có phải thứ Rooney đang tìm trong tuyệt vọng không? Sếp của Milo lẽ ra nên bảo hắn cái vật bí ẩn đó là gì để hắn có thể tìm trong cái đống rác ngoài sân kia.

Milo liếc nhìn Babs khi cô ta bắt đầu cười ngặt nghẽo. Âm thanh nghe rất quái đản, đâu đó giữa tiếng khịt mũi và ho. Cô ta cứ cười như thế khi nhắm bắn. Cô ta bắn vào ngực Rooney, sau đó tiến thêm vài bước rồi bắn phát nữa.

Milo nghe thấy tiếng phụ nữ la hét, hắn nhìn qua gương chiếu hậu và thấy một đôi đang đứng trước xe của họ. Người đàn ông cầm điện thoại đang chụp lại cảnh đó. Milo cúi xuống để không bị vào ảnh. Khi hắn ngẩng đầu lên nhìn trộm qua bảng điều khiển, Babs đang đứng trên chồng mình, nhìn chằm chằm vào gã, có lẽ để đảm bảo gã đã chết. Cô ta hẳn đã khẳng định được điều đó vì cô ta đã hạ súng xuống và bình tĩnh bước vào trong nhà. Milo hy vọng cô ta sẽ bỏ súng xuống để hắn có thể thó lấy nó, nhưng cô ta vẫn giữ nó trong tay. Hắn nghểnh cổ lên để theo dõi cô ta tới gần cửa. Một giây sau, hắn nghe thấy một tiếng súng khác. Nó phát ra từ trong nhà. Chắc cô tư vừa tự tử, hoặc cô ta đang bắn thêm mấy lỗ vào một trong những kho báu khác của gã.

Mấy người đàn ông và phụ nữ cẩn thận tiếng về phía thi thể trên bãi cỏ. Milo ngay lập tức đi tới kết luận họ đang nghĩ tới việc lấy cắp cái nhẫn.

“Ôi, mấy người không được làm thế”, hắn lẩm bẩm, nhảy ra khỏi xe và lao nhanh tới Rooney. Hắn biết chính xác cái nhẫn rơi xuống chỗ nào và quỳ xuống cạnh đó. Tay phải hắn giả vờ kiểm tra mạch, trong khi tay trái thì nhặt cái nhẫn lên rồi nhét nó vào túi.

“Anh ta chết rồi sao?” Một phụ nữ kêu lên.

Milo gật đầu. Hắn không nhìn vào người phụ nữ vì không muốn ai thấy mặt.

“Tôi đã gọi 911”. Một người khác la to.

Khi mấy người thọc mạch tản đi, Milo nhanh chóng về xe. Hắn tiếp tục cúi đầu khi khởi động máy. Hắn sẽ đợi tới khi hắn có thể rời đi mà không bị chú ý, vì hắn không muốn ai nhớ tới biển số xe của hắn, hắn sẽ phải quay xe và vòng lên đỉnh đồi. Nếu hắn quay lại chỗ đỗ trên đó, cây cối sẽ che chắn cho cái xe.

Dù hắn thèm được lôi cái nhẫn ra khỏi túi và ngắm nó đến chết đi được, nhưng hắn không dám.

Ai đó có thể đi qua và thấy hắn đang làm gì. Hắn gần như nhảy dựng lên khi điện thoại reo.

“Vâng?”

“Cậu về được rồi. Charlie Brody và Lou Stack sẽ lo nhà Rooney”.

“Ở đây có chuyện…”

“Ừ, ừ, ta biết, bán đồ cũ chứ gì. Charlie và Stack sẽ xử lí trong yên lặng. Chúng là chuyên gia. Chúng sẽ nói chuyện với Rooney”.

“Thưa ông, vụ này sẽ cần nhiều hơn một chuyên gia. Tôi đang nhìn Rooney đây, và để tôi nói cho ông biết, hắn sẽ chẳng nói chuyện với ai hết”.

(Hết chương 4)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s